Thứ Tư, 27 tháng 2, 2013

THỜI GIAN, THỜI GIAN

Cảm thấy bất ổn, cứ phải giật mình thon thót khi ngồi sau lưng ông chồng vừa vui vẻ vài ba ly bia chúc Tết (tửu lượng lão này vào loại thần sầu, vài ba ly bia chỉ là muỗi)
Cảm thấy thờ ơ với những tin tức mà người khác nói ra như là một lời chúc mừng. Ừ thì sao, lên chức biết đâu lại là cái chuyện chẳng hay ho gì, nhiều tiền - ừ thì biết đâu lại là cái để nuôi dưỡng mầm mống của tai hoạ và cái tai hoạ lớn nhất là sự ỷ lại của hai chú nhóc.
Như hồi trước lẽ ra đã có thể nhảy nhót phản ứng ngay lên nếu ai đó có nhận xét không đúng về mình. Nhưng giờ thì chỉ cười buồn và im lặng khi thấy bạn cho mình tệ đến thế.
Cảm nhận sâu sắc thời gian là thuốc chữa hiệu nghiệm nhất cho mọi thứ tổn thương. Qua thời gian, sự chông chênh sẽ được chèn chống như những hạt bụi nhỏ dần dần khoả lấp những ô trống cuộc đời…
Từ bao giờ, từ bao giờ nhỉ? Có lẽ không xa lắm, đã cảm thấy “trầm ngâm” hơn với những tin tức thời sự được cho là nóng hổi; đã không còn nhanh nhẩu “phát” ra những câu nói đầy cảm tính về một vấn đề thời sự nào đó; lạ thay, đã lại còn khyên lũ em út thôi hãy bình tĩnh chờ đợi chớ đừng vội tung ra những kết luận này nọ; bởi đã thấy cuộc sống hình như đã không còn tuân theo những quy luật nữa rồi; đã thấy ở kẻ khùng cũng có những điều có lý và ở người cao sang quyền quý những sự rất dở hơi. Những thứ tưởng như rõ ràng là thế, hay ho là thế giờ đã có thể hoài nghi. Ngược lại, những thứ tưởng chừng như bỏ đi lại thấy cần nhặt nhạnh thu gom trở lại …
 Không cãi nhau, chán tranh luận, thôi bàn bạc chuyện thế sự này nọ, có nghe nói thì chỉ buông ra một tiếng thở dài hoặc một thái độ khiến người đối diện … muốn hiểu ra sao thì hiểu …
Chỉ có một cách giải thích cho tất cả những điều này …không còn nghi ngờ gì nữa.
Ấy là … ta đã già rồi …

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2013

GÓP Ý HIẾN PHÁP

Trong khi chưa trở thành tài sản tập thể thì mềnh pot lên đặng giành quyền sở hữu cá nhân cái đã

Nhà nước- quốc gia - đất nước trong Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam
Qua nghiên cứu Dự thảo Hiến pháp, với tư cách công dân, trong bài viết này chúng tôi xin được đi sâu phân tích, góp ý và đề nghị cân nhắc về cách sử dụng một số từ ngữ trong dự thảo. Cụ thể đó là các từ: “quốc gia” “đất nước” “nhà nước”

1/ Từ “Quốc gia” và “đất nước”
Từ quốc gia là từ Hán -Việt, dịch nghĩa tiếng Việt là nước - nhà hoặc có thể là nhà - nước. Trong dự thảo Hiến pháp từ “quốc gia” có 34 lượt sử dụng
a/ Với nghĩa là nước - nhà đồng nghĩa với đất nước: là chỉ phần lãnh thổ, dân số, pháp luật, chế độ chính trị … . Phần lớn từ “quốc gia” được thể hiện trong dự thảo Hiến pháp mang ý nghĩa này. Cụ thể là
Lời nói đầu: chủ quyền quốc gia
Điều  5: Nước CHXHCNVN là quốc gia độc lập , ngôn ngữ quốc gia
Điều 17, 47, 70, 71,73, 76, 102: an ninh quốc gia,
Điều 16, 57, 59, 65: lợi ích quốc gia
Các điều 76, 102, 123: Tài chính tiền tệ quốc gia, nguồn lực tài chính và tài sản quốc gia   
Điều 123: nguồn lực tài chính và tài sản quốc gia
Và với ý nghĩa nước nhà hay đất nước, chúng ta có thể thay thế từ “Quốc gia” bằng từ “Đất nước” trong một số câu, cụm từ thì phù hợp hơn. Mặt khác, thể hiện được ý thức giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt và tạo nên sự gần gũi thân thiết đối với người dân
Ví dụ như tại điều 5:
Nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một đất nước thống nhất của các dân tộc cùng sinh sống trên đất nước Việt Nam.
Điều 5 qui định như vậy hoàn toàn phù hợp với qui định tại điều 1 “ Nước CHXHCNVN là một nước độc lập dân chủ, có chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ.”
Tại điều 56: cụm từ “….hợp tác kinh tế với các quốc gia khác” có thể thay bằng: “với các nước khác” . Điều này phù hợp với qui định tại điều 12 “… hợp tác và phát triển với tất cả các nước trên thế giới…”
Tương tự như vậy tại một số điều khoản khác có thể thay thế: lơị ích của đất nước, an ninh của đất nước, nguồn lực tài chính và tài sản của đất nước, đất đai là nguồn tài nguyên của đất nước (điều 59)
Tuy vậy, một số cụm từ khác vẫn có thể sử dụng từ “quốc gia” như:  quốc phòng và an ninh quốc gia (điều 76); dự trữ quốc gia, chính sách tài chính tiền tệ quốc gia (điều 102). Sở dĩ chúng tôi đề nghị giữ lại từ “quốc gia” vì muốn tạo nên hiệu quả tâm lý về sự uy nghiêm tôn trọng đối với các vấn đề quan trọng của đất nước. Đồng thời chữ “quốc gia” ở đây cũng bao hàm ý nghĩa là có sự quản lý của nhà nước.

b/ “Quốc gia” theo nghĩa Nhà nước: Nhà nước là một bộ máy, công cụ được đặt ra nhằm điều hành đất nước và xã hội.
Với nghĩa này, thể hiện trong dự thảo Hiến pháp tại một số điều khoản như sau: nền hành chính quốc gia (điều 8) Bí mật quốc gia (điều 47), Hội đồng bầu cử quốc gia (điều 76, 102, 121, 122).
Những cụm từ này có thể thay chữ quốc gia bằng chữ Nhà nước để trở thành: nền hành chính nhà nước, bí mật nhà nước
Riêng Hội đồng bầu cử quốc gia thì đề nghị có thể vẫn giữ nguyên tên gọi  với ý nghĩa đây là cơ quan bầu cử cao nhất ở cấp trung ương. Tuy nhiên, các cơ quan khác được thành lập ở cấp trung ương, có sự quản lý của nhà nước cũng nên đặt tên gọi theo hình thức tương tự: như Kiểm toán Nhà nước đổi thành Kiểm toán quốc gia, Ngân hàng Nhà nước thành Ngân hàng quốc gia, kho bạc nhà nước thành Kho bạc quốc gia.  
Liên quan đến vấn đề này chúng tôi đề nghị nên chuyển đổi cụm từ “ngân sách nhà nước” thành “ngân sách quốc gia” vì bao hàm ý nghĩa ngân sách chung của cả đất nước do nhà nước là người đại diện quản lý. 

2/ Từ “Nhà nước”
Khái niệm về nhà  nước được hiểu theo hai dạng. Nói về bản chất thì Nhà nước là một tổ chức đặc biệt của quyền lực chính trị, một công cụ nhằm bảo vệ lợi ích của giai cấp thống trị và duy trì trật tự XH trong XH có giai cấp đối kháng. Đây là cách hiểu trừu tượng.
Với cách hiểu cụ thể: nhà nước là một bộ máy thực hiện chức năng quản lý đất nước và xã hội theo pháp luật.
 Từ “nhà nước” được sử dụng 140 lượt trong dự thảo. So sánh với các từ khác trong cùng một tập hợp các khái niệm có liên quan (quốc gia, đất nước,  nhà nước, công dân…) thì từ này được sử dụng với tần suất lớn nhất. Về mặt hình thức cũng như nội dung, việc sử dụng từ “Nhà nước” với tần suất nhiều như trong dự thảo dễ làm người ta hình dung rằng Nhà nước là chủ thể nắm giữ và sử dụng quyền lực của mình điều hành hầu hết các vấn đề xã hội và như thế có thể  tạo nên sự bất lợi trong quan hệ quốc tế và tâm lý của người dân, nhất là trong các vấn đề liên quan đến tự do dân chủ.  Trong khi đó chúng ta đang hướng đến việc xây dựng một đất nước dân chủ, các quyền con người được tôn trọng và mở rộng hơn. Hơn nữa, trong một số điều khoản việc sử dụng từ này không cần thiết và không chính xác 
Ví dụ:  
Tại điều 15 của dự thảo viết “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền con người, quyền công dân được Nhà nước và xã hội thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật”. Câu này có thể sửa lại như sau: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền con người, quyền công dân được thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật” (bỏ cụm từ “nhà nước và xã hội”).  
Tại Điều 26 khoản 2 của dự thảo viết “Nhà nước tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo.”
Nếu bỏ từ “nhà nước” ở đầu khoản và sửa lại như sau: “Quyền tự do tín ngưỡng và tôn giáo của công dân được tôn trọng và bảo đảm” thì sẽ chính xác hơn với  lý do:  không chỉ riêng nhà nước tôn trọng và bảo đảm quyền tự do này của công dân mà quyền này phải được tất cả mọi người, mọi tổ chức, đoàn thể xã hội tôn trọng và thực hiện. Điều này phù hợp với qui định tại điều 15 của Dự thảo: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, quyền con người, quyền công dân được Nhà nước và xã hội thừa nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.”
Tương tự: tại khoản 3, điều 57: “Tài sản hợp pháp của tổ chức, cá nhân được thừa nhận, bảo hộ và không bị quốc hữu hóa.” (bỏ từ “nhà nước”)
Cũng trong một số điều như điều 35, 36, 40, 42… nên cân nhắc lại việc sử dụng  từ “nhà nước” tránh tâm lý cho rằng dồn hết trách nhiệm, nghĩa vụ quản lý cho nhà nước, không phát huy được sự tham gia của toàn xã hội, vẫn còn nặng cơ chế bao cấp, tâm lý ỷ lại trông chờ vào nhà nước.
   Và với sự cân nhắc thận trọng trong cách dùng từ theo đề nghị như trên, sẽ có thể thấy rõ hơn tính dân chủ của chế độ, tính  pháp quyền của Nhà nước ta và sự thượng tôn pháp luật của xã hội. Đặc biệt, trong một số quan hệ pháp lụât thì người dân và nhà nước xuất hiện với tư cách là hai chủ thể bình đẳng trước pháp luật.


Thứ Ba, 19 tháng 2, 2013

CHUYỆN "CƯỚP" HOA


Cô gái này đang "cướp" giỏ hoa trên tay anh cảnh sát cơ động sáng ngày 17/2/2013 tại đường hoa ĐN


Mấy ngày này, Đà Nẵng "sôi sục" phản ứng với các bài viết trên một  số báo như vnexpress, Người lao động, Thanh Niên khi đưa tin về việc "cướp" hoa, "tranh giành" hoa tại đường hoa Bạch Đằng, Đà Nẵng. Trên mạng xã hội  cũng đã xuất hiện những lời kêu gọi đòi "tẩy chay" các báo này vì cho rằng đã xúc phạm đến danh dự cùa người Đà Nẵng. Thậm chí có cả mẫu đơn gửi Tòa án để khiếu nại việc các báo này sử dụng hình ảnh của các cá nhân, cho rằng họ đã "cướp" hoa trong sự "bất lực" của lực lượng bảo vệ. 
Sự thật cũng đã khá rõ ràng. Bởi ngày 17/2 là ngày thu dọn để trả lại mặt bằng cho thành phố. Các loại hoa đã được Ban tổ chức thu dọn, phân loại để từng khu vực riêng biệt, Một số loại hoa quý được để riêng để đem cho các chùa, đình, trường học... theo kế hoạch. Số còn lại  sẽ cho xe của công ty Môi trường đô thị đem đi đổ. Cùng lúc ấy, nhiều người dân đi qua thấy vậy liền xin một vài chậu đem về nhà. Lực lượng bảo vệ khi ấy chỉ làm nhiệm vụ trông coi để tránh trường hợp người dân lấy các vật dụng trang trí khác. Đám đông hồn nhiên xúm vào một chỗ tất không tránh khỏi những lộn xộn ngoài ý muốn, không đáng có. 
Sự hồn nhiên của người dân, sự "dễ dãi" thiếu lường trước  của Ban tổ chức, và sự ẩu tả của phóng viên trong bài viết ... dẫn đến sự phản ứng của người dân Đà Nẵng
Người Đà Nẵng phản ứng, coi việc báo chí đưa tin như vậy là một sự xúc phạm, một sự sỉ nhục cũng là điều dễ hiểu. Bởi ngoài việc sử dụng từ "cướp", "tranh giành" một cách tùy tiện, cẩu thả, một vài bài đã còn có ý mỉa mai khi "chua" thêm mấy chữ "ở thành phố đáng sống" gây nên sự hiểu lầm, chê bai, thất vọng của bạn đọc cả nước, vốn trước đây đã hết lời khen ngợi cho nếp sống văn mình ở thành phố chúng mình.
Mọi sự rồi cũng sẽ qua mau, sự thật rõ ràng và thực ra sự việc này cũng chẳng phải là chuyện to tát gì và nếu nó ở nơi khác thì chắc cũng chẳng mang lại sự giận dữ như thế. Ở đây, giới truyền thông, nhất là mấy tờ báo nọ có lẽ cũng đã nhận được một bài học đắt giá cho thói ẩu tả của mình.
Nhưng qua đây mới thấy người Đà Nẵng yêu thành phố của mình thế nào. Họ không cho phép sự bôi nhọ (dù nhỏ) đến danh dự của mình và quyết tâm bảo vệ thanh danh của người Đà Nẵng. 
Trong chuyện này, có khi mình chưa hẳn đã đồng tình với các bạn, các anh em về cách phản ứng khá thái quá của họ đối với báo chí nhưng ở mặt khác lại có niềm hơi hơi tự hào khi bằng hành động ấy đã nói lên cái tình yêu của họ đối với thành phố này. Một thông điệp khá thẳng thắn, quyết liệt đưa ra cho bất cứ ai "động" đến Đà Nẵng sẽ phải hối hận về việc làm của mình.
Tại sao vậy? bởi Đà Nẵng đã được xây dựng đàng hoàng, đẹp đẽ như  hôm nay là sự đóng góp chung của mỗi người dân và rõ ràng là mỗi người dân thành phố đều ý thức điều đó. Mình nói không ngoa khi cho rằng, người dân đã cảm thấy trách nhiệm của mình gắn với từng viên gạch lát đường. Còn nhớ  vài năm sau khi cây cầu Sông Hàn được xây dựng xong (năm 2000), một cụ ông khi thể dục qua đây đã gọi điện cho Chủ tịch báo tin việc người ta tháo dỡ 1 đoạn lan can sắt trên cầu. Cuối cùng, họ yên lòng khi nghe giải thích rằng việc này là để sửa chữa lại đoạn lan can đó. 
Chúng mình làm việc ở đây cũng thường xuyên nhận được ý kiến của người dân gọi đến phản ảnh và yêu cầu nhiều việc đôi khi vượt qua chức trách, thẩm quyền của chính quyền. Có người gọi đến để phản ảnh, nói đúng hơn là gọi đến để giãi bày chuyện 1 quán bún bán với giá cắt cổ và ông chủ quán thì thiếu nhã nhặn với khách ... Ông này không bằng lòng với lý do "tôi vừa giới thiệu với bạn tôi về thành phố mình văn minh lịch sự, vậy mà ông chủ quán ăn nói khiếm nhã thế khiến tôi xấu hổ quá"  
Lan man nhiều lại quay sang chuyện "cướp" hoa.
 Tấm hình trên bài viết này có lẽ cũng đã nói lên nhiều điều về sự thật "cướp" hoa ở đường hoa Đà Nẵng, và chắc nó cũng đã xoa dịu được mấy cái đầu nóng hầm hập đòi xử lý mấy tay phóng viên ẩu tả kia.
Thế này thì ai lại không muốn làm "kẻ cướp" nhỉ

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2013


















Năm nay mình phá lệ nhắn tin cho mọi người để chúc tết. Mọi năm thấy nhắn tin nó sến sến sao ấy nên quyết định không nhắn nữa mặc dù năm nào cũng nhận không ít tin nhắn.
Chúc năm mới lẽ dĩ nhiên toàn những điều tốt đẹp và mong muốn những điều tốt đẹp. Nhưng cũng có những sự trớ trêu  khi nhắn hạnh phúc cho một gia đình đang có trục  trặc; chúc mạnh khỏe cho ông đang điều trị ung thư; chúc phát tài phát lộc cho đám công chức như mình thì chả nhẽ mong cho họ … tham nhũng; chúc lên chức lên quyền thì chả hóa ra là xúi họ … đi đêm …Ai cũng phát lộc phát tài, ai cũng lên chức hết thì … như ông Trần Tiến gào lên cái điệp khúc: "Còn ai nữa, còn ai nữa để nghe tôi hát bài ca ngợi loài người …. Trái đất này chỉ còn có hai loài  … vịt và … dê"
Năm Quý Tỵ này sẽ là một năm khó khăn đây. Ấy là mình nghĩ thế ngay khi nhìn bà bạn đem mấy chục triệu tiền mới toanh đổi cho mọi người. Chợ Tết người bán nhiều bằng người mua, ai cũng than ế. Chợ hoa năm nay hoa đẹp, rẻ mà đêm 29 cũng còn đầy. Nhà mình, nhà bạn bè anh  em ai nấy đều bảo nhau kiệm kiệm, chỉ mua những thứ cần thiết. Nói  thì ra là đồ vô hậu bất hiếu chứ có người còn bảo ; anh rước ông bà về vài hôm thôi rồi tiễn các cụ đi sớm hơn mọi năm, chứ ở lại cơm nước ba bữa, toàn phải đồ mới thì lãng phí quá…
Nhiều gia đình không có sự đầy đủ như mình, đi chợ nhìn nhiều cảnh đời cứ thấy chạnh lòng. Hoa cúc năm nay nhiều và rẻ chưa từng thấy. Sáng mùng Hai, ngồi cà phê nghe nói hoa cúc đổ đống, đầy những khu đất trống.  Hỏi ra mới biết nhiều khu vực giải tỏa, đất trống được người ta tận dụng để ươm hoa cúc. Gặp năm nay thời tiêt thuận lợi nên hoa nở đẹp nhưng người trồng hoa cũng méo mặt vì ế hàng
Vậy cho nên năm nay, chúc như bà chị bạn mình về 1 chữ “đủ”
Đủ hạnh phúc để tâm luôn ngọt ngào
Đủ ồn ào để thấy đời không lặng lẽ
Đủ sức khỏe để có thể rong chơi
Đủ thảnh thơi để thấy mình thật sự sống
Đủ hy vọng để giữ được niềm tin
Vừa đủ tự tin và hài hước để thấy đời đáng sống…
Nói vậy chứ không dễ để có một chữ “đủ” nói đúng  hơn là ý thức về chữ “đủ”. Bởi cuộc đời mỗi người luôn ở trạng thái chông chênh, luôn tìm kiếm và khát khao những thứ …không thuộc về mình.
Tiếp xúc với  rất nhiều người, mình nhận ra rằng hầu hết đều không nhận thức được mình là ai, mình ở đâu, mình cần cái gì... Có lúc mình ngồi nhìn và cảm thấy thật tội nghiệp cho 1 anh (hay 1 chị) nào đó đang kể lể về “thành tích” của mình, có khi cái thành tích ấy rất vớ vẩn (ví như chạy mấy chục triệu để con vô trường tiểu học xịn) , hay là “ném” cho thằng phường mấy vé để nó lơ cái vụ lấn chiếm đất công…)
Nhớ xưa ông cụ nhà mình luôn giữ cho mình cái tâm thế độc lập tự chủ. Tuy uống bia rất tốt nhưng trong các cuộc liên hoan cụ rất chừng mực, không bao giờ bị cuốn theo những tiếng cố vũ “zô, zô” của đám đông, càng không bao giờ bị khích bác này nọ dẫn đến những hành vi bốc đồng thiếu kiểm soát.
Mình giờ tự nhủ cũng phải giữ lấy những gì thuộc về bản thân mình, không lệ thuộc vào những thứ không phải của mình. Giả sử như chức quyền, tiền bạc, bằng khen… Chuẩn bị cho mình (và ca gia đình mình nữa) cái tâm thế, cái nền tảng về đạo đức, lối sống, để có thể sẵn sang thích nghi với các thay đổi hoàn cảnh nếu có. Thì ví như nếu có tiền nhiều, ừ thì ta sắm xe máy đi, nếu ít thì mình đi xe đạp hoặc đi bộ, không thành vấn đề…
Và như thế có thể đã là đủ chưa nhỉ ?
Nói vậy chứ năm 2013, cũng đã kịp mua mấy bộ cánh mới, làm lại đầu tóc để đón Tết ...Ờ dù sao cái đó vẫn thuộc về mình mà... 

Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

NGỌC TRAI

Cái này viết nhân ý tưởng từ nhà Thuyền Lá tre. (“phản pháo” vụ hôm nọ Thuyền “ăn cắp” ý tưởng nhà mềnh. Éc)
Thuyền tre kể về những cây cúc Đà Lạt, mỗi dịp Tết đến lại , bị dồn ép nên phải sống nhiều hơn, cả ngày lẫn đêm để có thể bung hoa làm đẹp cho đời. Cô chọn cúc để vinh danh cho nghề trồng hoa Đà Lạt và có lẽ cũng là cho người Đà Lạt, cho một sự chịu đựng nhẫn nại âm thầm, dẻo dai, bền bỉ để đến lúc phát lộ ra sắc ra hương, tô điểm cuộc sống bằng đa sắc màu chuyển hoá lung linh.
Thuyền tre cũng gợi cho mình ý tưởng là nên lấy viên ngọc trai nhân tạo làm đại diện cho Đoà Nẽng mềnh.
Cách nay mấy năm, đọc 1 quyển tiểu thuyết Trung Quốc (quên tên rồi) có kể về nghề làm ngọc trai nhân tạo ở một thành phố biển nọ. Công đoạn là phải nuôi trai (con), bắt lên nhét vào đó một dị vật (có thể là hạt cát, hạt nhựa…), để rồi sau đó những con trai đau đớn tiết ra chất xà cừ bao bọc lấy cái dị vật kia làm thành những hạt trai long lanh, lóng lánh 7 sắc cầu vồng đeo lên đầu lên cổ các bà các cô, mang luôn cho họ cả niềm hãnh diện hơn người, hơn đời …Với quá trình đớn đau vật vã như vậy, hạt trai dù nhỏ bé cũng xứng đáng là một thành quả vĩ đại của sức chịu đựng hy sinh và hoàn toàn xứng đáng là đại diện, là biểu tượng cho một địa phương nào đó gần biển với ý nghĩa đẹp đẽ và anh hùng của nó.
Nhưng trong quyển sách ấy mềnh ấn tượng với cách làm ngọc và cũng ấn tượng với chi tiết: khi những viên ngọc long lanh được đưa ra trưng bầy trong những tủ kính lóng lánh thì ở xí nghiệp sản xuất hàng đống, hàng đống vỏ trai, thịt trai không-để-làm-gì được lâu ngày đã bốc lên thứ mùi kinh khủng … (không cần phải tả nữa). Không có vỏ, không có thịt trai hẳn nhiên không thể có ngọc trai. Nhưng nghiệt ngã ở chỗ viên ngọc trai lóng lánh với giá tiền ngất ngưởng kia chưa bao giờ gợi cho người ta nhớ về những thứ vốn dĩ đã nuôi nấng nó để rồi giờ trở thành những thứ không chỉ là vô dụng mà còn là thứ cặn bã, xú uế … đến mức không chịu nổi …  Và cũng chưa bao giờ giá tiền của viên ngọc trai kia được đem so sánh với sự ô nhiễm của môi trường do đám vỏ trai, ruột trai vô dụng kia để lại .
Cho nên ban đầu mềnh nhiệt liệt hưởng ứng ý tưởng nhà Thuyền, nhưng sau nghĩ lại về cái đám vỏ trai ruột trai … lại thấy hắn rất chi là .. vô hậu …
Ví lại Thành phố tớ đang mần cái gọi là “thành phố môi trường” nên mềnh a dua vô đó không chọn cái ngọc trai lóng lánh là đại diện được.
Nhà Thuyền thông sì củm nhoá  

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

KU ANH-KU EM

Chả trách mềnh giờ chừ cũng … sính ngoại …
Hôm rồi đi ăn đám cưới con gái bác T. Con bé này mềnh biết hắn từ hồi tí xíu, xinh xắn, học giỏi đi du học và vớ được 1 anh Mỹ trắng, ngon lành.
Đám cưới, gia đình chú rể bên Mỹ cũng qua. Cả làng choáng ngợp trước ông anh của chú rể, chiều cao "khiêm tốn" chừng 2,2 mét, nặng cỡ 2 tạ. Bố cô dâu đi bên cạnh chả khác mấy anh chuột bên cạnh anh voi.
Đến phần nghi lễ, phát biểu nhà gái, cắt bánh, rót rượu xong, anh trai chú rể xin phép nói. Bài nói (được thông dịch lại) cho cả làng nghe và vỗ tay ầm ĩ thế này:
- Tôi là anh của Matthew, từ nhỏ chúng tôi thường rất hay cùng nhau chơi những trò chơi như siêu nhân, chiến binh … và các bạn thấy đấy, với chiều cao và sức khoẻ của mình, tôi thường là người bảo vệ cho các em trong các trò trận giả đó. Nhưng sau này càng lớn lên, tôi nhận ra rằng chính Matt mới là một chỗ dựa thật vững chắc cho gia đình bởi sự tận tâm, sự sâu sắc và lòng vị tha… Chính vì vậy, Matt đã có thể tìm được một người như U. (tên cô dâu) và tôi mới có thể gặp mặt quý vị tại đây hôm nay …
Mềnh về kể chuyện lại cho Bống và Tít nghe, nói vui với chúng. Sau này khi anh Tít đi lấy vợ, Bống sẽ phát biểu như sau:
- Tui là em của anh ku Tít đây, tui xin kể cho mọi người một câu chuyện. Hồi anh Tít học lớp 1 suýt bị cô giáo đánh vì anh ấy đã không ăn uống hết phần  bánh và sữa của mình nên làm đổ tèm lem ra cặp sách. Sau đấy, cô giáo đã không thể đánh được khi nghe anh Tít tôi vừa khóc vừa bảo là anh ấy chỉ ăn một nửa bánh, uống một nửa hộp sữa vì muốn để dành cho em trai đang ở nhà. Sau này lớn lên nhiều lần anh em tôi có cãi vã thì mẹ tôi thường đem chuyện này ra kể lại và chúng tôi lại thương nhau như không có chuyện gì xảy ra. Vì vậy bây giờ, tôi chúc mừng anh nhưng cũng thấy hơi buồn vì từ nay anh đã theo vợ bỏ cuộc chơi với em mất rồi.
Còn cu Tít sẽ phát biểu thế này trong đám cưới của Bống:
- Tôi là anh trai của Bống. Mẹ tôi kể lại rằng hồi tôi được gần 4 tuổi thì em tôi mới 7-8 tháng. Tôi rất nghịch và nhiều khi khiến ba mẹ tôi rất bực mình. Có lần tôi nghịch làm ba tôi giận lắm. Nhưng thay vì đánh tôi, ba tôi lại phát đôm đốp vào mông em tôi làm nó khóc ré lên. Sau này ba tôi bảo thế là để “dằn mặt” tôi, để tôi vì thương em mà không dám nghịch dại nữa. Từ đó tôi đã hiểu rằng Bống, em tôi đây từ nhỏ đã phải gánh chịu giúp tôi nhiều tội lỗi dù rằng thật là oan uổng cho chú ấy. Tôi cảm ơn ba mẹ đã sinh ra, nuôi lớn và dạy cho anh em chúng tôi biết yêu thương nhau từ khi còn nhỏ xíu.
Hai đứa (à quên, 3 đứa, kể cả bé Phương nữa) cười tít mắt trước bài phát biểu (dự kiến) của mẹ chúng (tất nhiên là có chua thêm mấy câu đểu giả theo đúng phong cách mẹ nó nữa)
Gia đình mình hay có những câu chuyện sinh hoạt vui vẻ như vậy. Mềnh và chồng bất đồng nhiều chuyện nhưng riêng việc dạy dỗ hai nhóc biết yêu thương nhau thì đồng nhất.  À mà phải nói thêm là đồng nhất theo kiểu: mềnh chuyên đóng vai … ác để cho ổng đóng vai hiền.
Ngẫm lại chuyện dạy con cũng chả khác mấy chính trường. (Cái này nói ra thể nào mấy bà bạn cũng nhảy nhót, xon xen vào mắng mỏ đây). Cũng “thủ đoạn” các kiểu ấy chứ. Có khi phải phát vào mông anh này để doạ anh khác, có khi phải giả bộ đá đít anh này mấy cái để ảnh la oai oái cho anh kia xông vào bênh, có khi bố cốc đầu nhưng lại giả bộ ngơ đi cho ảnh tưởng là mẹ cốc, tức mẹ cái chơi; có khi bố thương ảnh, muốn cho ảnh xiền nhưng sợ mẹ la thì bố giả đò cau mặt nghiêm trọng để bắt ảnh phải trả lời (cho bằng được) câu hỏi 1 cộng 1 bằng mấy, đúng thì cho xiền …
Nhân dân (là hai anh cu) chả anh nào bị ghét, chả anh nào bị thua thiệt hết, chỉ mẹ nó nhận vơ hết cái ... ác về mình     

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

CỤ BÁ

Bọn mềnh, lũ “con ranh” văn phòng thường hay gọi lén sau lưng là cụ Bá.
Mấy ngày này có quá nhiều những bài viết về cụ, nên chắc chả cần phải thêm một bài nữa. Điểm qua một số báo thấy cánh phóng viên đã nắm được cái “thần” cái “thích” của cụ khá rõ nên đều viết theo dạng tưởng là chê mà hóa ra khen.
Còn mình cũng a dua ‘tương” lên một entry cho “vui cửa vui nhà” nhân dịp chuẩn bị tiễn cụ ra ngoải.
 Mềnh là lính, cũng đã có sự ưu ái chút chút của cụ nhưng cũng có những lần khiến cụ điên tiết canh vì cá tính, mềnh biết thỉnh thoảng cũng có bị ai đó “học” lại với cụ rằng thì là mà (nói chung là xâu xấu về mềnh). Mềnh biết cụ biết dưng chả chấp. Mềnh cũng không chấp cụ nốt… he he (nói thế cho oai)
Mềnh đã từng nói trước mặt cụ, và được cụ nhắc lại tại cuộc họp cơ quan: “họ biểu tui làm chi mà cái mặt cứ hằm hằm như … xe tăng”. Hơ hơ… Mà cụ xe tăng thiệt,  
Nói về  những việc cụ làm, (có thể là cách nói khác so với những người khác, có thể sẽ làm phật ý cụ và những người quanh cụ) thì mềnh chỉ nói như ri: “ lấy cái được trừ đi chi phí, còn lại là hiệu quả” thế thôi. Cái hiệu quả còn lại đó nó lớn hơn gấp nhiều lần so với những bậc tiền nhiệm, nó khiến cho hầu hết các anh A, B, C đều chỉ là những gạch nối mờ nhạt, với thành tích nổi cộm khi là “mấy cái xe vệ sinh có kèn”, khi là “một tượng đài ngả nghiêng” mà thôi; và chừ thì vô hình chung thiên hạ đã đánh đồng thành phố này là cụ và cụ là thành phố này vậy.
Thật vậy, mềnh chẳng cần kể ra những cái ô, a của thiên hạ khi đến Đà Nẵng mà chỉ nói đến chuyện các anh chị lãnh đạo  từ 64 (nay còn 63) tỉnh thành lũ lượt đến đây học tập về công tác đền bù giải phóng mặt bằng. Cánh Văn phòng chúng mình cung cấp đầy đủ thông tin, văn bản, hướng dẫn tận tình phần mềm phần cứng, phần mềm liên quan. Nhưng học xong thì “mang đến lại mang về” chứ không nơi nào làm được theo Đà Nẵng cả.
Vì sao gần 100.000 hộ dân Đà Nẵng (khoảng ½  dân số) chịu di dời giải tỏa mà lại có rất ít khiếu kiện? Trong câu trả lời cho vấn đề này có một nửa là thành quả của cụ, không thể khác. Bởi:
Có lãnh đạo nào (cấp tỉnh) nào chịu xuống tiếp dân, trực tiếp vận động đến cả chục lần không?
Có lãnh đạo tỉnh nào dám đối thoại (mềnh thì mềnh định dùng chữ “đối đầu” hơn nhưng sợ hiểu qua ý khác) với người dân giải tỏa một cách thẳng thắn, giải quyết ngay tại chỗ những yêu cầu chính đáng của dân ?. Ngay cả  việc sẵn sàng đứng nói chuyện trước hàng ngàn người dân đang bức xúc vì bị giải tỏa như cụ mềnh đoan chắc cũng không cha lãnh đạo tỉnh nào dám làm vì e bị …ném đá tơi bời. Dân ở ĐN quá rành cụ nên cụ sục đi đâu, làm gì họ cũng biết ngay, chớ không có chuyện đi qua phà mà bị vòi tiền như nhà bác Bí thư tỉnh ủy nọ.
Bọn mình lính văn phòng gần cụ, biết nhiều những giai thoại của cụ, luôn bị cụ chê bai, ca cẩm chứ chả mấy đứa được khen. Mà chê là chê ngoa lắm nhé, cũng chanh chua không kém mấy chị bán hàng.  Nhưng được cái yên tâm, từ từ bình tĩnh, em nào mần được thì cụ đều có cách mà chăm lo tử tế.
Với tư cách cá nhân, có những điều cụ làm hiện chừ đang được ca tụng này nọ nhưng mềnh không đồng tình và biết tương lai có thể sẽ phải sửa chữa lại với một tầm nhìn khác hẳn. Nhưng, như đã nói ở trên, cái đó cứ coi là chi phí mà trừ hẳn nó đi, cũng vẫn còn hiệu quả, một hiệu quả hiển hiện rõ ràng, to lớn đã và đang làm khó cho các hậu nhiệm của cụ.  

Không biết với cái kiểu làm đặc biệt, rặt Đà Nẵng, cụ có thể đối phó với đám quân sĩ “thâm nho nhọ đít” Bắc Hà không nhỉ? Chỉ  nhắn với đám bạn ngoải là học cách bọn mình, cứ bình tĩnh, từ từ đâu sẽ có đó. Bày trước cho 1 chuyện vui vui nha: sau Tết này, cố mà lên cơ quan đầy đủ, sẽ có lì xì đó. Bạn nên kiếm 1 chỗ ngồi mà đếm từ đầu đến chỗ mình có số thứ tự bội số của 9. Bởi vì nếu tờ tiền lì xì mà bạn nhận được có tổng điểm 9 nút thì bạn sẽ có thêm 1 tờ nữa. Ấy, nhưng nói trước, bạn đừng có hòng mà lừa cụ bằng cách tráo đổi tờ tiền của mình, cũng đừng hòng mà chơi trò bọt chuyền bởi tiền của cụ là sê ri và tờ nào đem đổi sẽ được cụ thu lại ngay. He he