Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2012

VỢ NGU NGU

Hôm trước ngồi nói chuyện với thằng bạn ở nước ngoài về. Nói chuyện cuộc sống gia đình. Nó thở dài bảo đã ly hôn (con vợ hắn cũng là bạn mình). Nói đến chuyện sẽ lấy vợ khác như thế nào đây, mềnh nghiêm mặt bảo nó:
- Tao bảo thật, bây giờ mày muốn lấy vợ nữa thì lấy cái con nào ngu ngu ấy. đừng lựa con giỏi mà lấy nhé
 Nó trợn mắt ý hỏi sao lại thế?
- Thứ nhất, là đàn bà thì không nên thông minh quá. Thông minh quá thì cũng chả làm được cái gì vì có làm được cái gì thì cũng chỉ là …đàn bà mà thôi. Như kiểu người ta vẫn bảo “đàn bà đái không qua ngọn cỏ”, thì dù bây giờ có leo lên cây dừa đái xuống (như chị Út Tịch)  thì người ta cũng vẫn cười bảo: “cái con đàn bà đái không qua ngọn có kia nó đang leo cây dừa đái xuống kìa”
 Thứ hai, đàn bà thì chỉ nên quanh quẩn lo cho chồng con, gia đình. Người đàn bà xông pha trên chính trường thì chưa chắc đã là giỏi và vì thế người đàn bà lo cho gia đình thì cũng chưa chắc là ngu. Bởi chính trường không có đàn bà (và nên không có đàn bà) thì chính trường vẫn có những thằng đàn ông (ngu và không ngu) làm, dở hay thì thiên hạ cứ nhè đó mà chê khen. Còn công việc gia đình nếu không có tay đàn bà thì khó có thằng đàn ông nào kham cho hết. Cho nên nói chuyện ‘thiên chức” này nọ là cách nói cho oai lấy lòng của mấy cha đàn ông bẻm mép được vợ hầu cho tận miệng, chứ dù muốn hay không, dù hay hay dở thì đám đàn bà vẫn cứ phải quần quật lo thu vén với nhà cửa chồng con và miệng thì vẫn phải nở nụ cười nói như kiểu mấy chị giám đốc thành đạt nọ kia rằng “tui coi được làm công việc nhà là  hạnh phúc”. Hờ hờ…
Thứ ba, mày là đứa thông minh, giỏi dang và …gia trưởng,  nên con vợ mày cần ngu ngu đi để cho nó … dễ bảo, dễ tin. Giống như sếp có thằng lính ngu ngu sai đâu đánh đó thì dễ chịu hơn là gặp thằng lính có học (bằng cấp đôi khi hơn sếp) cứng đầu cứng cổ hay cãi …
Thứ tư là… he he… nói  riêng với mày là nếu mày lấy con vợ ngu thì chúng tao (bạn của mày) mới có cách giải thích với người khác rằng thì là: “ ờ thì chỉ có con ấy ngu nó mới lấy thằng ấy thôi”
Thằng bạn cười cười nhìn mình bảo:
- Thế còn tình yêu, mày không tin vào chuyện tình yêu à?
- Ờ hơ, Tất nhiên là tao tin  có tình yêu chứ, nhưng  tao lại không tin là bằng tuổi này rồi lại có thể lấy nhau vì tình yêu. Bởi vì dù cho có những người đã từng yêu nhau thời trẻ đi nữa mà không lấy được nhau thì đến lứa tuổi này lại càng không thể phá vỡ cuộc sống gia đình mà người kia đã có để có thể đến với nhau được. Số còn lại bập vào nhau thì chỉ là lợi dụng nhau không cái này thì cái khác mà thôi.
- À mà cái này cũng cần nhắc thêm là “ngu ngu” thì khác với ngu nhá
Nó trợn mắt hỏi khác sao?
- Thì cái này là đúng kiểu ngữ pháp Việt Nam . Tính từ là từ láy thì nghĩa của nó sẽ nhẹ hơn từ không láy. Ví dụ Hồng hồng thì màu nhẹ hơn là hồng hẳn. nên nói “ngu ngu” thì nó sẽ không ngu như là ngu hẳn, nghĩa là nó có phải tí khôn để biết khi nào cần ngu.
- Giá mà mày ngu ngu một tí nhỉ? Nó nheo mắt cười cười bảo mình
- Tao mà có ngu ngu thì tao cũng không lấy mấy đứa như mày đâu, đừng có mơ. Mềnh nổi cáu, trả đũa  
Thằng bạn trầm ngâm một chút (hiếm hoi lắm mới thấy nó như thế) phá vỡ sự im lặng bằng 1 câu nói chả biết đùa hay thật:
- Hồi trước  giá mà mày đừng vác chân ghế oánh tao thì có khi tao cũng yêu mày  đấy .
Hờ hờ, đúng là ngày trước, có lần  nó đem đổi cái chân ghế gãy từ chỗ của nó xuống chỗ mình làm 3 đứa chúng mình bị ngã chổng vó thế nên mình mới điên tiết canh cầm chân ghế gãy dọa nó (chứ chưa đánh). Cũng may, nhờ đó mang tiếng dữ dằn để bây giờ còn ngồi tám mày tao với nó. He he

Thứ Tư, 15 tháng 8, 2012

CÁI BỂ NƯỚC

Sáng nay ngồi cà phê (lại cà phê, hầu như bao giờ cũng khởi nguồn từ cà phê) lại nói chuyện những khu tập thể ngoài bắc thời bao cấp. Ấn tượng nhiều, nhớ nhiều điều, vui buồn đủ thứ, song tự dưng ngồi nói một chặp thì loanh quanh thế nào lại ra cái bể nước khu tập thể.
Chả biết cái bể nước khu tập thể ngoài Hà Nội của mình được xây dựng từ hồi nảo, hồi nào, có nhẽ nó nhiều tuổi hơn cả mình nữa. Khi mình biết biết đã thấy nó chình ình hình chữ L ngay giữa khu tập thể. Lẽ tất nhiên nó được xây dựng để đáp ứng nhu cầu chứa và cung cấp nước cho trên 30 gia đình nhưng cái tính năng ấy được phát huy mạnh mẽ khoảng chừng 5 năm đầu tiên sau khi xây xong. Còn lại thì ...
Bên cạnh bể nước ban đầu là một nhà cấp 4  dài gần 15 mét. rộng chừng 2 mét  rưỡi là nhà bếp tập thể. Buổi sáng sớm đã náo nhiệt người lớn tất bật đun nấu, bỏ cặp lồng mang đi làm việc, bỏ cặp lồng cho trẻ ở nhà ăn trưa. Buổi chiều muộn thì xủng xoảng xoong nồi bát đĩa, hàng chục người già trẻ xúm quanh bể nước chủ yếu là để rửa rau, vo gạo (thịt cá thì hiếm lắm), giặt giũ. Chủ nhật thì vui hơn vì gấp đôi gấp ba số người cùng xúm lại đó giải quyết đủ các nhu cầu cá nhân. Ngày ấy nhà ai ăn cái gì cả xóm đều biết. Tối tối, lũ trẻ con bày trò trốn tìm, trận giả. Mình bé quá không biết chứ mấy anh chị lớn hơn thì cũng chọn bể nước là "nơi hò hẹn của đôi ta". Trên mặt bể nước thì là chỗ lý tưởng cho các bà các cô phơi đủ thứ, , củ cải, cà rốt, cá khô, gạo mốc... linh tinh lang tang. Mấy nhà gần đó thì chiếm cứ không gian bên trên cho việc giăng mắc quần áo, màn rèm...
Sau gần 40 năm trở lại khu tập thể xưa, vẫn thấy còn đó cái bể nước cũ. Đường đi vào dã hẹp hơn nhiều vì người ta làm nhà lấn ra. Khu tập thể bí rì rì, độ đạc, áo quần vẫn giăng mắc khắp nơi, mảnh sân chung bị lấn dần từng  tấc. Vậy mà cái bể nước vẫn còn, sừng sững, chiếm cứ một khoảng đất quí hơn vàng giữa phố cổ Thủ đô. Cái bể nước cũ tồn tại đó không chỉ với tư cách như một chứng nhân của thời bao cấp khốn khó, mà còn là đại diện cho một tư duy cũ kỹ tiểu nông, cá nhân bủn xỉn ...
Và điều quan trọng không phải là những cư dân của khu tập thể không biết những điều đó mà họ biết rất rõ rằng nếu đập vỡ cái bể nước đó đi thì cũng đồng thời là đập vỡ luôn "trật tự" của khu tập thể này. Một thứ trật tự trong hỗn loạn nhưng đã được mọi người ở đây chấp nhận dù cả người ngoài, người trong đều không tiếc lời chê bai, chửi rủa . Nhưng thà thế còn hơn là không biết điều gì sẽ xảy ra nếu phá bỏ nó.
 Tiền đồ của cái bể nước dù tối hơn của chị Dậu nhưng sẽ là lâu dài (nói theo tiếng Hán cho sang là trường tồn)   

Thứ Bảy, 4 tháng 8, 2012

XUI DẠI

Hôm qua mềnh đã mần một việc mà mềnh vốn dĩ rất ghét, cực ghét là xui một cu con đi kiếm cái …bằng giả. Hờ hờ …
Vốn hay tự trào rằng “ Nhà cháu có một rổ bằng, bằng thật, bằng giả lẫn lộn. Khi nào ông Nhà nước rảnh rảnh cho kiểm 1 phát tra lòi chành té bứa ra mấy cái bằng giả, còn lại là bằng thiệt”. Nhưng ti tỉ phần chăm cái bằng cấp của mềnh từ cái bằng quân sự học nhõn 10 ngày, cái bằng lái xe mô tô 1 tuần, ô tô 3 tháng rưỡi đều là học thật, bằng thật …
Vậy mà hôm qua bảo với thèn cu cháu: mày xem ở đâu người ta bán thì mày mua mẹ nó cái bằng giả đi, hồi trước tao thấy chúng nó bán đầy, còn tao thì chưa mua nhưng đã có lần đi thi hộ bằng A cho đứa bạn. Thế chó nào mà đến khi vào thi gặp đúng ông thầy dạy C mềnh hồi trước, lại phải bỏ nhỏ ổng để ổng đừng phát giác vụ thi hộ ni vì con bạn cần bằng A để được tuyển vào làm công nhân cho công ty nước ngoài.
Còn cu này, sở dĩ khuyên nó thế chính vì là nó giỏi, quá giỏi và lại mong muốn rất chân thành là xin được đi dạy trường công lập. Nó đã từng tốt nghiệp Đại học sư phạm loại khá, từng đoạt giải ô limpic toán toàn quốc, hiện đang học thạc sĩ . Mà tiêu chuẩn đầu vào thạc sĩ là anh phải đủ kiến thức bằng B anh văn trở lên, thi khó như tinh. Cu con này giỏi nhưng chính vì nó giỏi nên nó chả để ý gì đến chuyện bằng  A tiếng Anh thì nó quan trọng thế nào. Thế nhưng mà bi chừ khi đâm đơn xin việc làm giáo viên quèn trường công lập, lương ba cọc ba đồng theo ý chỉ của gia đình thì người ta lại đòi phải có bằng A tiếng Anh. “Không chỉ mình con, mà hàng loạt người khác cũng tiu nghỉu ôm hồ sơ ra về vì không có bằng ni cô ạ”. Ngày 20/8 là hết hạn nộp hồ sơ nhưng con tìm hiểu thì mãi tới ngày 3/9 mới có đợt thi, chớ con thi thì có khó chi đâu cô. Nó buồn bã nói thêm.
Mềnh cũng cười buồn theo hắn bởi cứ nghĩ có khi đây cũng là “chiêu” của mấy cụ nhằm loại bỏ các đối thủ đáng gờm trong cuộc đua tuyển dụng.
Mềnh không dám nói mềnh là đứa  “yêu Tổ quốc yêu đồng bào…” nhưng cái việc bẩu cu con mần một việc đểu giả đáng ghét như ri cũng chỉ nhằm một mục đích vô cùng lương thiện vì mình tiếc nhà nước nếu để vuột mất một đứa giỏi như hắn. Và thứ hai mềnh làm vì muốn giữ cho hắn còn niềm tin vẫn có những người giúp hắn thật lòng không vì vụ lợi để sau này hắn còn đàng hoàng đứng trên bục dạy cho đám trẻ con. Đó mới "là đạo đức. là văn minh" mềnh quan niệm rứa.
Rứa rùi về nhà, nói chiện với cu em, cu em bẩu: cái ni em lo được, bằng thiệt đàng hoàng luôn chớ không thèm giả. Rồi hắn loanh quanh chạy đâu đó, rồi gọi lại: "boác nì, em mần được dưng mà em ngại là ngại chính hắn không ưng. Rằng hắn là dân sư phạm vốn dĩ trân trọng cái thiệt, giờ chừ mần cho hắn ri rùi thì lương tâm nhà giáo của hắn có cho hắn đường hoàng trên bục không bóac hè?"
Tới đây, mềnh đành giơ tay đầu hàng... 

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

TRẬN CHIỂN GIỮA BIỂN VÀ NÚI

Ở mãi dưới biển cũng chán, Mẹ Biển quyết định tập hợp lực lượng, dẫn đại quân đi xâm lược Núi. Đại quân bao gồm Mẹ Biển và 4 binh đoàn Biển con
Biết tin, Mẹ Núi cũng đem 1 Núi con ra ngênh chiến.
Hai bên xáp lá cà. Mẹ Biển hất mặt nhìn Mẹ con nhà Núi, (lúc này Núi con thấy lực lượng Mẹ Biển hùng hậu quá nên hãi nấp sau lưng Mẹ). Mẹ Biển quát:
- Bớ quân nhà Núi nhát chết kia, mau mau lại đây mà rinh quà của ta là mấy cân mực một nắng, rồi đến đây nộp mạng, nhanh lên  không thì ta cho một chưởng bây chừ.
Núi con nghe thế cười toe, xung phong bước lên nhận quà, cảm ơn rối rít.
Mẹ Núi thấy con quy phục ngoại bang nhanh như thế thì cũng lấy làm bực tức, chỉ mặt đám quân binh nhà Mẹ Biển quát  lớn:
- Á à, các ngươi dám dở quẻ hử. Đây là xứ sở của ta, ta quyết không để cho các ngươi dễ dàng xâm lấn. Sau đây, các ngươi phải theo ta đi ăn sáng gấp, nếu không lấy đâu sức lực mà xâm chiếm hử.
Chỉ cần nhõn một câu quát như thế,  đại quân binh hùng tướng mạnh nhà Biển nhìn nhau, chấp nhận lủi thủi buông vũ khí đầu hàng vô điều kiện.
Sau khi được nhà Núi dẫn đi tham quan khắp nơi, thấy chỗ nào cũng đẹp đẽ tươi vui, dân tình dễ mến, cơm no rượu say, đại quân nhà Biển bảo nhau thôi thì trở về, không xâm lược nhà Núi nữa. Từ đó hai nhà trở nên thân thiết.   

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2012

NGAO NGÁN CHO NGƯỜI HÀ NỘI

Đang ngồi cà phê với cô bạn ở Đà Lạt, một toán khách bước vào. Ồn ào, ầm ĩ và …phách tướng. Cô bạn ngừng câu chuyện, nhìn đám người mới đến với vẻ khinh khi và buông một câu:
- Chị này, em cực ghét người Hà Nội chị ạ.
Câu nói này nếu ở một người khác có khi mình đã nghĩ cách trả đũa. Nhưng người nói câu ấy lại là cô bạn mình, quan trọng hơn cô ấy lại là người gốc gác Bắc Ninh, (gần Hà Nội), đã bao năm xa xứ, tuốt tuột lên Tây Nguyên này mà tiếng Bắc cứ trong veo. Mình tuy quê hai cụ đều xứ Quảng, sinh ra lớn lên ở Hà nội đến 10 tuổi thì vào Nam nhưng ai gặp cũng khen tiếng Hà Nội của mình lắm lắm.
Mình cũng không nghĩ mình sẽ ghét người Hà Nội dù đã có lần viết entry buồn cho Hà Nội. Buồn cả cho cảnh vật, thiên nhiên và con người Hà Nội.
Tuy vậy, bây chừ nghe cô bạn nói thế, rồi trước thực tế với những con người Hà Nội đang kéo vào du lịch ở Đà Lạt này, rồi điểm lại những gì mình cũng đã từng gặp từng nghe người Hà Nội ở Đà Nẵng thì mình không thể không đồng tình với cô bạn được. Mình yếu ớt chống chế với cô:
- Ô, cậu ghét thế là ghét cả tớ à, tớ dân Hà Nội chính hiệu đây.
Cô bạn không hề tỏ ra bối rối gì khi nghe mình nói vậy mà lại thẳng thắn bảo:
- Chị thì không thể kể là người Hà Nội được vì nhờ vào nam sớm rồi, tiếp thu toàn cái văn hóa miền Nam kết hợp với cái văn hóa bắc kỳ hồi xưa. Chứ chị nhìn đi, người HN bây giờ tuyền một lũ nếu không hợm hĩnh ngang ngược thì cũng kiểu cách trịch thượng không chịu được. Bọn họ rất thị tiền, đến đây mà cũng cứ đem tiền ra để dọa thiên hạ.
Ngừng một lát cô lại bảo:
- Vừa rồi có đứa ông ổng chửi “dân ngoại tỉnh về làm hỏng Hà Nội”. Nếu Hà Nội nghìn năm văn hiến, nếu người Hà Nội có cái văn hóa vững bền thì làm sao mà bị ngoại lai về làm hỏng được mà đổ thừa cho họ. Người Hà Nội chứ có phải người ngoại tỉnh đâu đi xem hoa thì cướp hoa, ăn nói thì du côn bạt mạng, đụng gì cũng chửi … Em cực chán
Mình nghe cô nói, thấy đúng y rứa. Ở Đà Nẵng cũng khối người Hà Nội vào du lịch,  ăn uống thì vãi rác đầy đường, mình cũng cực ghét những người kêu “ê, tính tiền!” mà đa phần họ là người Hà Nội, ngồi nói chuyện một lúc thì viện dẫn con ông nọ cháu bà kia …
Công bằng mà nói, mình cũng nhiều lần về Hà Nội, đến chơi nhà những người Hà Nội gốc, cũng nói chuyện với những người lớn tuổi ở thủ đô thì thấy rất tử tế lịch sự nhẹ nhàng chứ không băm bổ, trịch thượng. Bây giờ thì chỉ riêng cung cách nói năng, nhất là của đám choai choai đã không chấp nhận nổi. Còn người lớn, tầm thế hệ 6x, 7x hình như luôn thích thể hiện mình hơn người khác bằng đủ thứ ngôn từ bắng nhắng có, hợm hĩnh có … tóm lại là như vãi vào mặt người khác…
Thôi thì còn dính tí sĩ diện là tiếng Hà Nội, chỉ biết thở dài ngao ngán …  

Thứ Tư, 18 tháng 7, 2012

HỒI NỚ MỀNH MẦN PHIÊN DỊCH

Năm 2005, tự dưng trên trời vãi  xuống 1 bãi phân chim, rứa là mềnh được  1 xuất đi Trung Quốc học tập 10 ngày về CCHC. Trước khi đi, mềnh nhờ mấy anh chị bày cho mấy câu nói quen thuộc như "xia xìa" (cám ơn), "Tây pu sỉ" (xin lỗi) và học đếm từ 1 đến  10 " i, ơ san, sư, ủ, liu, chi, ba, chiểu sự". Nói chung, nhờ đó mềnh chỉ đứng sau cô phiên dịch  về khoản tiếng Trung mà thôi. À mà nói thêm trong đoàn có mấy chị gái sắp hiu nữa
Ngày cuối cùng, dành cho việc đi chợ, tham quan, mua sắm. Cả ngày đi khắp nơi, tối về mệt đứ đừ. Thế nhưng mấy bà chị vẫn còn tiếc vì chưa mua đủ quà về nhà nên năn nỉ chúng mình (tức là mình và cô phiên dịch). Cô phiên dịch cả ngày đi dịch oải quá nên cáo  ốm chối, thế là mềnh đành lãnh ấn xung phong.
 Đến 1 cửa hàng bán áo, 1 chị chọn 1 chiếc áo cho đứa cháu nhờ mình hỏi giá: Người ta bảo "chiểu sự" tức là 90 đồng nhân dân tệ. Mình nghe thế thì dịch lại cho bà chị. Bà bảo. Mày trả nó tám mươi đi. Mềnh quay sang cô bán hàng  dõng dạc: "Ba sự". Nghe thế, bà chị mình vội kéo mình sang một chỗ bảo: " chị bảo mày trả nó 80, sao mày lại trả có ba xị? Nó lại chửi cho thì chết"
Mềnh buồn cười quá mới lườm bà 1 phát bảo: Nó chửi thì nó nghe chớ mắc chi mà bác phải sợ. Với lại em nói Ba sự là 80 chứ có phải 30 đâu. Tiếng Trung, Ba là Bát, Bát là 8 đó má. Má nghe thế nào lại tưởng em nói tiếng Việt với chúng nó à"
Bà chị hồi này mới giãn mặt ra, toét miệng cười ừ nhỉ, thôi mày quay lại trả giá nữa đi.
Mình quay lại nói: "Ba sự"
Cô bán hàng nói 1 tràng tiếng Trung, chắc ý nói là hàng tốt hàng xịn gì gì đó...thế là mình quay sang kéo mấy bà chị  quay đi và ghé tai nói nhỏ, giọng nghiêm nghị đúng kiểu phát thanh viên: " chương trình phiên dịch của chúng tôi đến đây là hết. Thân ái chào quí vị và các bạn"
Chắc là mấy cô bán hàng tưởng chúng mình bỏ đi, không thèm mua nữa nên gọi lại và bán cho bà  chị cái áo với giá 80 đồng.
Cả lũ ra khỏi cửa hàng cúi gập người  cười rũ rượi

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

CỤ BÔ MÌNH VÀ CÔNG AN

Gia đình mình có truyền thống  nói ...đểu. Mình thì đã đành, 2 cu con học văn cực dốt nhưng nói đểu thì chả thua gì mẹ nó.
Hôm nay viết cái èn này là kể chuyện ông ngoại chúng nó, tức  là cụ bô mềnh thuở sinh thời.

Cụ bô mềnh là bộ đội. Chả hiểu thế nào mà cụ rất "dị  ứng' với các anh Công  an. (đó cũng là lý do vì sao mình từ chối xuất phu nhân Gờ đờ Công an tỉnh).
Một lần cách nay hơn hai mí năm, cụ đạp xe lạch xạch đi chơi. Mắt mũi kèm nhèm thế nào mà đi vào đường ngược chiều và thế là bị 1 anh công an tuýt còi thổi phạt. Sau đây là mẩu đối thoại giữa cụ và anh CA kia được cụ về nhà kể lại:
CA: bác đi vào đường ngược chiều rồi, bác có biết không
Cụ bô: Ủa đường này ngược chiều à, bi chừ tui mới biết, thôi để tui quay xe đi lại là xuôi chiều chớ chi.
CA: Bác không được đi, phải dắt xe lên đây để tui phạt
Cụ bô: ủa, tui quay xe lại xuôi chiều rồi răng còn phạt tui.
CA: Nhưng lúc nãy bác đi ngược chiều
Cụ bô: Ừa thì hùi nãy không biết nên tui đi ngược, chừ chú nói  tui biết nên đi lại cho xuôi chớ phạt chi nữa
CA (cáu): Nhưng không có tui đứng ở đây thì ông đi ngược chiều
Cụ bô: Ủa chú ni nói lạ ghê hè. Không có chú đứng đây thì tui đi ngược chiều chớ răng. Mà nhiệm vụ chú là đứng đường mà. Tui nộp thuế cho nhà nước, nhà nước trả lương cho chú để chú ở nhà ôm vợ con mà ngủ à.
Xung quanh bà con xúm lại coi đông, cười ầm lên làm chú Công an quê độ quá đành... thả cho cụ đi mà không dám phạt
He he