Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

CỤ BÔ MÌNH VÀ CÔNG AN

Gia đình mình có truyền thống  nói ...đểu. Mình thì đã đành, 2 cu con học văn cực dốt nhưng nói đểu thì chả thua gì mẹ nó.
Hôm nay viết cái èn này là kể chuyện ông ngoại chúng nó, tức  là cụ bô mềnh thuở sinh thời.

Cụ bô mềnh là bộ đội. Chả hiểu thế nào mà cụ rất "dị  ứng' với các anh Công  an. (đó cũng là lý do vì sao mình từ chối xuất phu nhân Gờ đờ Công an tỉnh).
Một lần cách nay hơn hai mí năm, cụ đạp xe lạch xạch đi chơi. Mắt mũi kèm nhèm thế nào mà đi vào đường ngược chiều và thế là bị 1 anh công an tuýt còi thổi phạt. Sau đây là mẩu đối thoại giữa cụ và anh CA kia được cụ về nhà kể lại:
CA: bác đi vào đường ngược chiều rồi, bác có biết không
Cụ bô: Ủa đường này ngược chiều à, bi chừ tui mới biết, thôi để tui quay xe đi lại là xuôi chiều chớ chi.
CA: Bác không được đi, phải dắt xe lên đây để tui phạt
Cụ bô: ủa, tui quay xe lại xuôi chiều rồi răng còn phạt tui.
CA: Nhưng lúc nãy bác đi ngược chiều
Cụ bô: Ừa thì hùi nãy không biết nên tui đi ngược, chừ chú nói  tui biết nên đi lại cho xuôi chớ phạt chi nữa
CA (cáu): Nhưng không có tui đứng ở đây thì ông đi ngược chiều
Cụ bô: Ủa chú ni nói lạ ghê hè. Không có chú đứng đây thì tui đi ngược chiều chớ răng. Mà nhiệm vụ chú là đứng đường mà. Tui nộp thuế cho nhà nước, nhà nước trả lương cho chú để chú ở nhà ôm vợ con mà ngủ à.
Xung quanh bà con xúm lại coi đông, cười ầm lên làm chú Công an quê độ quá đành... thả cho cụ đi mà không dám phạt
He he
 

Thứ Ba, 10 tháng 7, 2012

MƯA THÁNG NĂM

Nàng mạng thủy. Thiên hà  thủy. Dịch từ chữ Hán nghĩa là nước trên trời. Nước trên trời thì gọi ngắn gọn là nước mưa chớ gì nữa.
Nàng được sinh ra vào cuối tháng năm dương lịch, theo âm lịch là tháng tư. Mẹ nàng bảo tháng năm là cái tháng khốn khổ vì nắng hạn. Sau này học địa lý nàng lại biết thêm rằng, vào cái tháng năm khốn khổ đó, miền Bắc, miền Nam thì chưa đến mùa mưa còn miền Trung quê nàng thì mùa mưa cũng đã chấm dứt. Mẹ nàng cũng kể, mấy ngày trước khi nàng oe oe lọt lòng, cả Hà Nội, cả miền Bắc nóng thôi là nóng. Trong không khí hầp hập, hầm hập của buổi chiều muộn, mẹ nàng vác cái bụng to tướng, (không dám nghỉ làm nên cuối giờ chiều mới về đến nhà) ngồi vật vờ, ngáp cá ở cái vòi nước công cộng đầu phố xếp hàng chờ đến lượt hứng cái xô nhỏ vào vòi nước chảy như nhỏ giọt. Hôm nào được ai đó thương tình nhường cho thì đỡ được suất xếp hàng, còn không thì… . Ôi thôi là khổ.
Ấy vậy mà ngay buổi sáng cái hôm nàng chào đời, một trận mưa đã đời đã rầm rầm trút xuống làm thỏa thuê cả đất trời. Nằm trong buồng sinh, mẹ nàng nghe tiếng mưa gõ rầm rầm ngoài cửa sổ mà mát cả tâm can.
- Hồi đó mẹ có mong đẻ được con trai không?
-Ùi xời, cái cô cùng phòng mấy ngày không đẻ được, khóc lên khóc xuống khiến mẹ cũng lo kinh khủng, chỉ mong mày lọt ra cho nhanh, trai gái gì cũng được. Còn bố mày, ông ấy thì mong mày là trai. Ông ấy tính mày sinh vào tháng này nên bảo mẹ: “tháng này ở trong ấy khô hạn khủng khiếp, chỉ mong sao có được cơn mưa cho đã khát. Nếu con trai em đặt tên nó là Vũ nhá”. Ông ấy cứ đinh ninh mày là trai, nên chả dặn đặt tên con gái là gì. Sinh mày ra thôi thì mẹ cứ lấy ước mong của ông ấy mà đặt mày là Mưa cho xong.
- Ô hô,  bắt đền đấy bố mẹ đặt cho con cái tên nhà quê không chịu được để bây giờ mấy đứa bạn suốt ngày chê cười cái tên của con.
Nói xong, nàng rúc đầu vào ngực mẹ và biết là mẹ nàng đang cảm thấy hạnh phúc sau khi đã ném cho nàng một cái lườm yêu. Nàng cũng biết đó là niềm hạnh phúc hiếm hoi nhưng đem lại sức lực không tưởng cho người mẹ già nua gầy guộc, ở vào tuổi xưa nay hiếm mà  vẫn phải oằn lưng gánh vác chuyện đời.
***
 Mười năm trước, thành phố biển xinh đẹp này đã quyến rũ nàng ngay trong lần đầu tiên đến đây công tác. Thời gian hơn một tuần ở đây, nàng được bố trí ở tại nhà khách Tỉnh ủy vì (nói như sếp) ở đây an toàn tuyệt đối, “không có ai nửa đêm đến gõ cửa em đâu”.
Nhà khách nằm ven biển,  khá vắng vẻ, xung quanh bao bọc bởi một rừng phi lao. Nghe đâu sắp phải di dời cho một dự án resort hoành tráng nào đó nên người ta không tính chuyện sửa chữa nâng cấp lại. Những căn phòng có vẻ cũ kỹ, gạch men loại cũ đã nhiều chỗ ố vàng, đồ đạc cũng chỉ là bộ bàn ghế bằng gỗ thô mộc kiểu đã xưa lắm rồi. Bù lại dãy cửa số các căn phòng được quay mặt ra biển để đêm đêm nàng có thể mở ra để đón làn gió trong lành  thổi vào,   được ru bởi tiếng sóng biển dào dạt vỗ bờ và buổi sáng thì được hít thở làn gió mang hơi vị tanh nồng, mằn mặn mà thân thiết.
Không có ai nửa đêm đến gõ cửa phòng nàng ngoại trừ anh. Bảo vệ nhà khách là một người đàn ông mới rời quân đội (nghe đâu với quân hàm đại úy) và trong khi chờ học xong chương trình đại học tại chức đã xin vào làm bảo vệ tại nhà khách này. Nhà khách ở xa trung tâm, lại vắng vẻ nên khi thấy nàng thường thơ thẩn dạo chơi một mình từ chiều muộn cho đến tối, anh đã cười cười dặn nàng phải cảnh giác, “nếu khi nào đi một mình buồn quá thì rủ tôi đi cùng chớ đừng đi một mình nguy hiểm lắm”. Vậy nên nàng mới biết sơ qua về lai lịch của người đàn ông thường cùng nàng lang thang trong đám rừng dương hệt như một đôi tình nhân trung niên đang mơ màng tìm lại tháng ngày xưa cũ.  Đôi lúc nàng mỉm cười khi nghe anh kể những câu chuyện, thấy có vẻ xa lạ với thực tế. Cũng chẳng trách anh được bởi anh đã có hơn chục năm gắn bó với núi rừng An Khê và lại còn ở trong đơn vị bộ đội, nơi chỉ có những hiệu lệnh ngắn gọn, chính xác…
Thôi, có lẽ chẳng cần nói nhiều về người người đàn ông đầu tiên và duy nhất của nàng cũng như cái lý do vì sao trong đêm cuối cùng trước khi rời thành phố này nàng  đã  quyết định lựa chọn anh để làm một cơn mưa bất chợt tháng năm với tất cả cung bậc cảm xúc từ bản năng đến ý thức.
Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên đầy hối lỗi của anh khi nhận ra những dấu hiệu trinh trắng của nàng, và với bản tính và ý thức trách nhiệm của anh, nàng đoán định được sau đêm ấy, có thể anh sẽ tìm kiếm nàng khắp nơi, và ra về trong thất vọng bởi vì nàng đã không hề muốn cho anh biết tên và địa chỉ thật.
***
Nàng là cơn mưa tháng năm. Niềm khao khát của đất trời cây cỏ vào những ngày khô hạn tháng năm có lẽ còn thua cơn khát của bố mẹ nàng sau gần mười năm lấy nhau mà vẫn chưa có con. Cũng chả thể trách bố nàng biền biệt nơi những cánh rừng già nào đó phía trời xa, dẫu vui sướng vô hạn khi biết vợ mang thai cũng chẳng thể ở lại chờ nhìn mặt đặt tên cho đứa con nhỏ chào đời đã vội vã lên đường đi B để rồi 10 năm sau, khi thống nhất đất nước trở về  mới cho nàng đứa em trai.
Thỏa cơn khát con của bố mẹ, nàng cũng thỏa sự hãnh diện của cả gia đình khi càng lớn càng xinh đẹp và giỏi dang. Thời đó chưa có các cuộc thi người đẹp (và nếu có nàng cũng chả đi thi) nhưng theo đánh giá của đám bạn trai cấp III cũng như Đại học thì giải hoa khôi cấp trường nàng không có đối thủ.
Ra trường, nàng được nhận ngay vào làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước và bằng sự thông minh giỏi dang của mình chả mấy chốc đã có cương vị trong hàng lãnh đạo cấp phòng. Cùng với bước đường công danh thênh thang thì tiền bạc cũng đã rủng rỉnh hơn càng tạo điều kiện cho nàng tôn vinh vẻ rạng ngời bằng các loại áo quần phục trang hàng cao cấp. Nói là cao cấp cho oai chứ so với thời hiện tại thì chả đáng. Nói chung nàng là mẫu người thuộc loại hot girl thời bấy giờ.
Lẽ tất nhiên sự thông minh xinh đẹp, giỏi dang của nàng cùng với mức thu nhập cao, ổn định là thỏi nam châm từ trường mạnh thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ của đám người khác giới. Nhưng ánh mắt nàng thì lại dửng dưng lướt qua tất cả …
Đơn giản nàng không muốn lại phải chạm lại cái ánh nhìn kinh khủng đã từng đeo đuổi nàng nhiều năm trời.
***
Khi mở cửa số đón ngọn gió trong lành mang theo vị biển nàng ước gì có mẹ và em ở đây để cùng mình tận hưởng những ngày sung sướng này.
Nàng cũng nhớ và thương ba mình. Ông đã ra đi vì một căn bệnh hiếm gặp và lại vào khi gia đình nàng còn quá khó khăn không thể có điều kiện lo cho ông những ngày cuối đời được sống  sung sướng. Tội nghiệp ông, nàng vẫn nhớ ánh mắt cuối cùng của ông trước khi từ giã cõi đời. Một ánh mắt ngập tràn yêu thương nhưng lại chứa đựng một nỗi vừa đau đớn xót xa, vừa như là có lỗi. Cho dù nàng đã an ủi động viên, rằng nàng tin tưởng mọi việc sẽ trôi chảy, rằng nàng sẽ lo cho mẹ và em chu đáo và chắc chắn cả nhà sẽ có cuộc sống tốt đẹp hơn. Ba nàng lắng nghe những điều nàng nói, gật đầu với nàng, mỉm cười với nàng không hề nhăn mặt nhưng nàng biết tất cả những điều nàng nói với ông như thế cũng chẳng qua chỉ là những cố gắng tuyệt vọng để giúp ông kìm nén cơn đau. Nàng cũng biết nỗi đau thể xác của ông  có lẽ không thấm dữ dội bằng nỗi đau tinh thần, bởi giá mà ông có thể chịu đựng nó một mình, không liên lụy đến vợ con. Nỗi đau ấy đến có lẽ từ ánh mắt của người đàn ông dạo ấy và không ngờ sức phát tác của nó mạnh đến thế. Nó ám ảnh ông hàng đêm, đưa ông vào những giấc mộng mị  rồi đẩy ông vào bệnh viện và ông cũng biết rằng sau khi ông qua đời, cô con gái xinh đẹp của ông cũng sẽ chính là nạn nhân tiếp theo. 
Người đàn ông ấy chính là bố của người yêu nàng hôm ấy dẫn đến để ra mắt. Bố nàng ra tận cổng đón khách, nàng và mẹ tất bật trong nhà để dọn dẹp mọi thứ cho ngăn nắp hơn. Nàng đã tính bảo mẹ bế cậu em vào nhà trong nhưng thấy cậu ta còn ngủ say nên đành thôi. Nghe tiếng cười nói lao xao bên ngoài, tiếng cười ha hả của bố nàng, hai mẹ con nàng mỉm cười nhìn nhau, chắc hẳn bố đang dẫn khách giới thiệu thành quả trồng cây của mình đấy mà.
Người đàn ông, lẽ ra là bố chồng tương lai của nàng là một cán bộ nhà nước. Vào thế hệ 4x, ông cũng như bố nàng có thời gian đi bộ đội nhưng ở lực lượng  pháo binh, phòng không chứ không đi B. Ông là một người vui  tính,  quảng đại dễ gần. Mấy lần đến chơi nhà, nàng đã được nghe ông kể nhiều chuyện tếu táo hồi còn ở bộ đội.
Khi bước vào nhà ánh mắt của ông bố chồng tương lai từ chỗ có vẻ khá hài lòng với nếp nhà thành đạm sạch sẽ của nàng bỗng chuyển sang thảng thốt, sững sờ khi nhìn thấy cậu em nàng đang ngủ ngon lành. Đọc đến đây, bạn đọc chắc sẽ đặt câu hỏi rằng giấc ngủ của một đứa trẻ lẽ nào lại đem đến sự hốt hoảng như vậy. Vâng, đứa trẻ đó 15 tuổi nhưng có một hình hài co quắp, dị dạng…nó đang nằm  ngủ say, một giấc ngủ quí giá sau vài ngày bị những cơn đau co giật hành hạ. Cậu bé em nàng mang di chứng ác nghiệt của một vốc nước trong cơn khát cháy tháng năm mà cha nàng đã uống trong cánh rừng già hai mươi năm trước.
Buồn thay, cha nàng, mẹ nàng, cả nàng đã cùng lúc nhìn thấy ánh mắt hoảng hốt của người đàn ông khi ấy …
Cũng không cần phải kể thêm về những chuyện dài dòng, những ngôn từ đẹp đẽ, dịu dàng của người yêu nàng khi thốt ra cùng với lời chia tay mà nàng hững hờ nghe, hững hờ gật đầu bởi đã biết rõ kết cục ấy.
***
 Chiều xuống, nàng ngồi bên bờ biển và nghĩ … Mắt vẫn dõi theo cậu con trai nhỏ đang loay hoay xây lâu đài trên cát, nàng mỉm cười viên mãn. Con nàng chỉ cần có mẹ, chỉ cần biết về mẹ, tự hào về mẹ và như thế con sẽ luôn ở trong vòng tay bao bọc yêu thương như một cái ô luôn che chở cho con khỏi cơn mưa rào bất chợt của mùa hè nhưng vẫn để cho con cảm nhận được làn hơi nước mát rượi xua tan cái oi ả của mùa. Và anh, anh cũng không cần phải biết sự hiện diện trên đời của một đứa trẻ đã được kết thành từ một đêm mưa tháng năm của 10 năm trước.

***

Phần tác giả:
Sau gần 40 năm kể từ khi chíến tranh kết thúc, mỗi thế hệ (nói đúng hơn ở một lứa tuổi) có một cách nghĩ cách đối xử khi nghĩ về nó. Những người như cha mẹ tôi,  thế hệ 3x, 4x sẽ chỉ là những huyền thoại khi kể về những trận đánh ác liệt, những cơn đói, cơn khát quay quắt đến độ “những bước đi xiêu vẹo cả hoàng hôn”.  
Một nhà văn, như một nhà văn nào đó thuộc thế hệ 5x (đầu đời) trong lúc đang vần vò trên bầu ngực non của một cô gái bán hoa lại nhớ về chiến tranh như nhớ tên cô người yêu cũ đã hy sinh.
Đám 6x như chúng tôi, chiến tranh đã kết thúc khi chưa kịp biết nó là gì, tuổi thơ chỉ nghe người lớn chì chiết bắt phải vét cho sạch những hạt cơm còn dính trên bát (vì ngày xưa bố mẹ nào có được sung sướng như chúng mày bây giờ) rồi lớn lên, đi học đi làm… giờ chỉ biết ngồi nhìn và thầm ước gì được người ta khen là những đại gia giỏi giang như bọn 7x, 8x, thậm chí là 9x.  
  Với những người như nàng (cô gái trong câu chuyện này- ơn trời rằng tôi không phải là cô), đứa em trai dị tật là tất cả nỗi ám ảnh về chiến tranh, cho dù cậu em đã chống nạng bước qua thân xác tật nguyền của mình để bước lên đài vinh quang tôn vinh những hiệp sĩ thông tin. Cái kết cục Hiệp sĩ thông tin cho cậu em tật nguyền của nàng là theo gợi ý của cậu con trai nhỏ của tôi khi nó đọc bản thảo và thở dài bảo: mẹ ơi sao mẹ lại để cho chú ấy là một thân hình co quắp bầy nhầy như thế, thật buồn quá đi. Con đã thấy những người có tật cũng đã trở thành những hiệp sĩ thông tin như anh Nguyễn Công Hùng vậy.
Ôi cậu con trai bé nhỏ, “Hiệp sĩ thông tin” mà con mong muốn là một mầm non nhân văn đã lớn lên trong tâm hồn con, nó cũng chính là cái khung  mạ vàng với nỗ lực làm sáng lên bức tranh với những gam màu xám xịt buồn đau của gia đình nàng. Nhưng con ơi, dẫu có bước lên đài vinh quang hay chỉ là một thân hình co quắp dị dạng thì cậu em trai vẫn là sự hiện diện xương thịt của chiến tranh, của tội ác và nó man rợ ở chỗ là đã biến những người yêu thương nhau không đến được cùng nhau, những đồng chí đồng đội không thể thông cảm cho nhau, những người cha người mẹ luôn cảm thấy có lỗi với con mình trong khi lẽ ra phải là điều ngược lại. Tất cả họ luôn bị ngăn cách với nhau bởi sự ám ảnh của tấm màn vô hình mang tên di truyền…

BẬN

Không phải nói dóc chứ ở cái cơ quan này ai mà nói với mềnh là :"dạo này anh/chị/ tớ bận lắm" thì mềnh phải quay đi giấu một nụ cười đểu.
Hồi trước quản lý cả cái tỉnh to đùng có gần 20 mạng chuyên viên đã chả nghe ai nói bận
Bi chừ gần trăm em chuyên lo tham miu mọi sự từ miếng đất rẻo lên đến cái cống hôi, bận ơi là bận
Bận là khi không sắp xếp được mọi thứ cho khoa học, công việc phân công không được đâu vào đấy
Bận là khi việc người nọ chồng qua người kia mà không phân định được, dẫn đến chồng chéo mâu thuẫn rồi phải đi giải quyết chuyện chồng chéo mâu thuẫn đó .
Bận là khi phải tỏ ra mình là người rất chi là quan trọng để đến nỗi không mần được mấy chuyện mà mình cho là bình thường khác, để tỏ ra mình VIP hơn mấy thèn mình cho là bình thường khác.
Bận là khi mần những chuyện không rõ ràng, minh bạch rồi tới khi có ai thanh tra, kiểm tra đến thì cuống lên lo đối phó giải nọ trình kia...thậm chí là bận đi nhậu với họ để ... mong thông cảm.
Bận là khi không có đủ trình độ thực sự để giải quyết công việc cho ổn, hay nói đúng  hơn là ngồi nhầm chỗ để làm những việc quá sức mình, mà mình cứ tưởng thế là oai...
Việc nhà mình có mấy ai kiu bận đâu, vì thiên hạ cũng không cho đó là cái quan trọng để phải kiu bận. Mềnh thì lại khác. Rằng em  bận ở nhà rửa đ.. cho cụ bô, không ai thay được. Rằng em phải dạy con học thi, không ai thay được...Thậm chí em đang bận ngồi nhậu với mấy người bạn tâm giao, không đi được...
Được bận vì gia đình, vì chồng vì con, vì bạn bè thân thiết là cái bận chính đáng nhất của mỗi con người mà nhiều người lại quên
Còn kiu bận chuyện cơ quan, chỉ là chuyện đầu môi chót lưỡi để đối phó, để tỏ ra mình quan trọng ...
Nói thế chứ hôm nay mềnh cũng đang kiu bận với thèn em con cậu, không về dự đám giỗ ông ngoại mình  được. Ấy là mình nói dối để tránh một chuyện khó xử trong gia đình khi phải lựa chọn hoặc về nhà nó hoặc về nhà mẹ nó. Hơ hờ

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2012

VIẾT CHO TÍT TRƯỚC NGÀY THI ĐẠI HỌC

Ngày mai cu Tít sẽ lên “đoạn đầu đài”. Nếu việc thi tốt nghiệp theo như lời Tít nói “chả nhẽ lại không đỗ” thì giờ đây Tít sẽ phải đối mặt với một cánh cửa hẹp, rất hẹp (tỷ lệ 1/14, và phải ít nhất phải vượt qua 777 thí sinh khác để đứng  thứ 60) mới có thể bước chân vào trường Đại học chính quy.
Bảo mẹ không hy vọng gì ở Tít thì thật quá đáng, nhưng với trình độ khá “phọt phẹt” của Tít (theo đánh giá của mẹ) thì …tỷ lệ thi đỗ của Tít là 5%.
Nói vậy nhưng mấy ngày nay thấy Tít học căng thẳng quá mẹ cũng thương. Nên tỷ lệ đó có tăng lên chút ít. Nếu Tít đậu ĐH thì coi như bỏ nhận định này nha Tít.
Ngày hôm qua, Tít cũng làm cho mẹ “choáng” 2 phát
Phát thứ nhất là mới được thực mục sở thị các bức tranh Tít vẽ. Theo chuyên môn oánh giá thì thể nào cũng lòi ra một số nhược điểm nhưng đối với mẹ thì Tít thuộc hàng “sư phụ” của mẹ. vì Tít vẽ mà mẹ nhận ngay ra rõ ràng đó là quả na hay quả thanh long, chai rượu hay chai nước mắm. He he, nói thiệt là mẹ khen thật chứ không phải khen đểu đâu.
Phát thứ hai liên quan đến chuyện bác Hai. Hôm rồi gặp bác Hai, bác đang sương sương nên cá độ rằng anh cu Định sẽ cao điểm hơn Tít trong kỳ thi này. Hồi đầu, mẹ cũng không dám cá cược gì nhưng sau thấy bác ý hăng tiết vịt quá nên mới bảo: em cá cu Định không vượt qua được điểm sàn.
Về nhà, mẹ kể lại chuyện ấy với mong muốn “kích động”  tinh thần quyết tâm của Tít. Không ngờ nghe xong, Tít phản pháo ngay: “Ơ mẹ buồn cười thật. Anh cu Định cũng là con cháu nhà mình sao mẹ lại trù ẻo anh ấy không đỗ đại học”.
Mẹ khựng ngay người lại nhận ra Tít nói đúng, nhận ra ngay cái vô duyên, tàn nhẫn của mình cho dù chỉ là vui miệng. Nhưng điều mẹ nhận ra rõ hơn cả là,Tít đã lớn cũng như Tít đã nhận thức được tình cảm và trách nhiệm đối với cuộc sống.
Hôm nay trên facebook, cô bạn mẹ viết: Phụ nữ, sau khi có con thì trở nên khoan dung hơn, can đảm hơn, có thể chấp nhận và chịu đựng nhiều chuyện dù đau đau đớn khổ sở thiệt thòi đến mấy, miễn sao con mình biết sống yêu thương và được thương yêu, phải không nhể chị ”. Cho nên mẹ rất mừng thấy Tít đã biết sống yêu thương.
Có thể Tít sẽ đứng hàng thứ 61 hay đứng thứ 837/837 hồ sơ dự thi để không gõ nổi cánh cửa vào trường Đại học nhưng điều quan trọng là Tít của mẹ đã lớn và đã biết yêu thương để vững vàng bước chân vào trường Đại học cuộc sống con ạ.

Thứ Tư, 27 tháng 6, 2012

PHẢI ĐIÊN MỚI ĐƯỢC

Sáng mở màn chầu cà phê đã được nghe báo tin: Có bằng khen cô mi rồi đó nghe. Mày đầu gấu làm kinh động quá nên thứ trưởng phải gọi ĐT hỏi xem viết thế này..., thế này đúng hay không ...
Nghe xong chả thấy buồn, chả thấy vui ...
Bà cô mình có công CM, bị địch bắt tù đày tòe loe. Bà chị con cô kể hồi đó bả bị địch kết án 10 năm,  gia đình phải chạy hết 10 cây vàng mới dựng hồ sơ  là bả bị điên nên mới ra tù sau 2 năm rưỡi. (hồi đó ráng tù 3 năm có khi được Huân chương kháng chiến).  Làm hồ sơ xong, năm 2008 được Bằng khen của Thủ tướng  Chính phủ. Vô cùng hớn hở đem về mở ra coi mới thấy ốt dột : chả hiểu thế nào huyện Điện Bàn tỉnh Quảng Nam mà lại ghi trên bằng là tỉnh Quảng Ninh. Thật xấu hổ cho cán bộ chả biết để đâu cho hết. Nhưng thôi, hồ sơ nhiều, đánh máy sai sót cũng là chuyện bình thường nên le te  mang bằng đi đổi lại. Gần 4 năm trời trôi qua, không dám đến nhà ông anh bà chị vì chưa nhận được bằng khen đã sửa lại. Hỏi thì bảo đã gửi danh sách lên trung ương rồi ...
Hôm nọ, biết thông tin Hội đồng Thi đua trung ương vào Đà Nẵng tập huấn nghiệp vụ, nghe nói hoành tráng, có cả thứ trương Bộ Nội vụ phụ trách công tác TĐKT chủ trì. Thế là nổi cơn "điên" lên,  mới mần luôn một lá thư gửi rất bức xúc và rất "đầu gấu":
 
"Qua thực tế tại địa phương chúng tôi (mà chắc là nhiều địa phương khác cũng tương tự) gặp không ít những trường hợp người dân đến khiếu nại về hồ sơ khen thưởng của cá nhân bị sai sót, bị chậm trễ, bị thất lạc do nguyên nhân từ phía Hội đồng Trung ương. Nếu sự sai sót này kéo dài và không được sửa chữa thì trở thành sự vô trách nhiệm, vô cảm với mong mỏi của nhân dân. Tôi thiển nghĩ sự thiếu hiểu biết có khi còn tha thứ được nhưng sự thờ ơ và vô cảm, vô trách nhiệm với nhân dân thì có thể tha thứ được hay không?
Câu chuyện nhỏ của tôi, tôi biết làm lại rất dễ, sửa chữa rất dễ, và nói lời xin lỗi cũng rất dễ nữa. Hiện nay chúng tôi cũng xin được nói thẳng là không còn muốn nhận lại Bằng khen nữa mà chỉ mong lấy lại hồ sơ trước đây để lưu trữ riêng. Tuy nhiên chúng tôi cũng mong bà nên  nhân đó mà xem xét qui trình xét duyệt, vào sổ, lưu trữ, qui trình quản lý hồ sơ của Hội đồng TĐKT Trung ương."
Kết quả, 3 ngày sau (tức là sáng nay) nhận được tin đã có Bằng  khen được đích thân Thứ trưởng  chỉ đạo thực hiện. Chả biết cái đám văn phòng  ngoài  ấy có bị "ăn đòn" không. Mà ăn đòn cũng đáng

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

THƯỜNG PHẠM

Tiếng mở khóa cửa lạch xạch, tiếng cánh cửa sắt rít lên ken két nặng nề. Mới ba giờ chiều, giờ đi cung thì quá trễ còn giờ cơm chiều thì lại quá sớm, chả biết cái gì đang tới nữa, tôi nghĩ thầm. Từ bên cạnh, Nhân cũng đã bị tiếng động đánh thức, lồm cồm ngồi dậy ghé tai tôi nói nhỏ:
- Người mới đến hay sao ấy anh ạ.
 Chưa nói hết câu,  chúng tôi đã thấy một bóng người to lớn choán gần hết khoảng sáng khung cửa buồng giam. Người mới đến quay người lại phía viên quản giáo nói rõ to: “chào cán bộ, hẹn gặp lại”. Hừm, thật mỉa mai, ở đâu ra một tên phạm nhân hồn nhiên thế cơ chứ. Vào tù mà cứ làm như đi nghỉ mát, nói với cán bộ quản giáo mà cứ như bạn bè vậy. Có lẽ cùng ‎ý nghĩ, nên khi quay sang, tôi đã thấy ánh mắt đầy lo lắng của  Nhân và như một phản xạ tự nhiên, cậu ta ngồi xích lại gần như nép vào người tôi, khiến cho tôi cảm thấy mình phải có bổn phận che chở cho cậu ta.
Phạm nhân mới là một tên cao to lừng lững (ờ đã nói ở trên rồi mà), râu tóc xồm xoàm, đúng dáng anh chị. Dường như chưa quen với bóng tối trong phòng giam nên hắn đứng một lúc lâu ngó nghiêng, sau đó dí sát mặt vào nhìn từng người trong phòng, cuối cùng mới từ từ vác gói hành lý‎ về phía cuối phòng sau khi đã nói bằng giọng bỗ bã : “chào các chiến hữu nhá. May quá được vào đây, thế là hôm nay có thể ngủ yên một giấc rồi”
Nói thế là làm y như thế, hắn lăn quay lên bệ xi măng và chả mấy chốc chúng tôi đã nghe thấy tiếng ngáy pho pho của hắn mặc cho hai chúng tôi bó gối ngồi hết nhìn hắn lại nhìn nhau, đến thở cũng không dám thở mạnh.
 ***
Trong phòng tạm giam này có lẽ tôi là người có “thâm niên” nhất dù rằng tôi thực sự chỉ đến trước Nhân có mấy ngày và đến nay chỉ thiếu vài ngày nữa là tròn tháng. Ngồi trong buồng giam ngần ấy thời gian, đã mấy lần đi cung nhưng cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu lý‎ do chính xác đẩy tôi phải vào đây là vì cái gì. Qua những  câu xét hỏi nửa già dặn, nửa ngây ngô của mấy tay điều tra non choẹt, tôi lờ mờ biết được rằng họ đang nghi ngờ tôi có dính vào đề án tin học hóa của Chính phủ, đề án  này được thực hiện tại các tỉnh thành toàn quốc và đang nổi lên với nhiều tai tiếng tiêu cực khiến cả lãnh đạo cấp bộ cũng phải vào tù. Thực ra, cơ quan chúng tôi cũng là một đơn vị được nhận tài trợ  của dự án và chúng tôi đã sử dụng số tiền đó để xây dựng một phần mềm quản lý‎ hồ sơ công việc mới, khác với phần mềm của dự án bàn giao. Nhờ thế trong khi nhiều tỉnh thành khác “la trời” về rất nhiều tính năng thiếu hợp l‎ý của phần mềm được cung cấp, rồi hệ mã nguồn do các chuyên gia cấp trên “mang đến lại mang về” thì riêng tỉnh tôi vẫn rất ung dung sử dụng phần mềm của chúng tôi với rất nhiều các ứng dụng thực tế và không ngừng được nâng cấp. Tôi thực sự ngán ngẩm với cung cách thẩm vấn của mấy điều tra viên khi họ hầu như chả biết gì về các khái niệm tin học, phần cứng phần mềm, mà cứ loanh quanh “khai thác” mãi chuyện chúng tôi, cụ thể là tôi đã sử dụng tiền dự án chi cho ai, mua cái gì... Tôi càng buồn hơn khi công sức trí tuệ của cả tập thể anh em chúng tôi ráng sức xây dựng một phần mềm hoàn thiện như thế nhưng dưới đôi mắt soi mói của họ thì  nó chỉ được đánh giá không bằng một gói vật chất tầm thường, bị vặn vẹo mãi rằng  sao chi cái này nhiều thế, cái kia ít hơn... Riết hồi, tôi chả còn biết phải trả lời thế nào cho phải nên thôi thì cứ ậm ừ cho họ muốn nói gì thì nói. Nghiền ngẫm thêm, tôi cũng lờ mờ đoán ra khả năng mình bị cuốn vào vòng xoáy của cơn lốc quyền lực và nhanh chóng  bị đánh bật ra ngoài bằng ngón đòn “tin học” này. Chuyện nhân tình thế thái, đồng chí, đồng nghiệp, bạn bè anh em, ai thù ai bạn…cũng nhân khi tôi ở tù mà nhanh chóng bộc lộ ra hết thảy…Cũng may, Vân, vợ tôi là một người đàn bà đảm đang, đoan chính và hai đứa con ngoan chính là niềm an ủi, chỗ dựa vững chắc của tôi trong lúc này. Tuần nào nàng cũng đến thăm tôi và vừa khóc vừa động viên tôi rằng thể nào tôi cũng được ra tù vì tôi không thể nào là một tên tham nhũng được.
 Vào trại được mấy hôm thì Nhân vào. Nhân cao gầy, trắng trẻo, dáng thư sinh khoảng trên ba mươi. Ban đầu cậu ta ngồi thu lu một góc, hết thở ngắn, than dài rồi khóc tu tu như trẻ con. Tối hôm sau cậu ta lên cơn sốt run bần bật, tôi  cũng đành phải thức để canh chừng sau khi đã gọi quản giáo xin khám và thuốc hạ sốt cho cậu ấy. Nhờ vậy mà sau đó Nhân và tôi đã trở nên thân thiết hơn và cậu ta không ngần ngại kể cho tôi nghe chuyện của mình.
Nhân bị truy tố về tội lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản của người khác. Nghe to tát thế nhưng thực ra là chuyện cậu ta lật kèo trong một vụ buôn bán nhà đất với một tay đại gia.
- Em tức lắm anh ạ. Chuyến này em mà ra ngoài được em phải chơi cho hắn một trận. Nói trắng ra, chính nó mới là thằng lật kèo trước. Hồi ấy em bán cho nó mảnh đất, nó đã đồng ‎ý với em là hai trăm tỷ nhưng sau lại cù nhầy làm em lỡ mất mấy mối đẹp, rồi cuối cùng khi đất hạ lại chỉ trả cho em có trăm rưởi tỷ. Mẹ cha nhà nó. Thế nên sau này nó bảo bán cái miếng đất ấy em mới giả vờ trả ba mươi tỷ, đặt cọc đấy cho nó không bán được rồi mới chơi lại bài hạ giá nó... Không ngờ nó lại canh ty với mấy thằng khác đẩy em vào đây. Nó bảo em lừa, em lừa gì nó. Em có mấy trăm tỷ trong tay mà lại thèm đi lừa nó vài tỷ à. Mẹ cha nó...
Không đến mức phải ù tai, choáng mắt với những con số hàng chục hàng trăm tỷ từ miệng Nhân phát ra nhưng tôi cũng phải ngạc nhiên khi nghe cậu ta nói đến chúng với một vẻ tỉnh bơ, thản nhiên cứ như không. Không nghi ngờ gì nữa, tôi đã có dịp hiếm hoi để tiếp xúc với “một đại gia thứ thiệt” mà nếu ở ngoài thì chỉ biết đứng xa mà ngó.
Vài chục ngày ở cùng nhau, tôi và Nhân cũng đã trở nên thân thiết. Cậu ta bảo tôi sau này ra tù (chả biết đến bao giờ mới có ngày này) bỏ quách cái cơ quan vớ vẩn của anh đi mà về làm với em. Gì thì gì chứ mỗi tháng em trả bác ít nhất chục chai cho cái bọn tranh giành đấu đá với bác nó trợn trắng mắt ra. Trong cái rủi cũng có cái may bác ạ.
***
“Cơm trưa đến rồi. Nhất, Nhân, Nhật... ơ cái buồng này hay thật nhể, ba tù đều vần nhờ hết nhể, ba người ra nhận cơm nhá.” Tiếng của anh tù tự giác ông ổng bên ngoài và ba đĩa cơm nhanh nhẹn được đầy qua ô cửa nhỏ. Tôi, Nhất, Nhân đại gia và cái người tù mới đến rõ ràng tên là Nhật.
Nhật liếc nhìn sơ qua đĩa cơm, khen không ra khen, chê cũng không ra chê buông một câu: “Hừm, không đến nỗi nào, có rau nhiều tốt rồi.” Sau đó hắn chạy lại chỗ túi đồ của mình lôi ra một hộp nhựa tròn bảo:
- Xin mời các anh em xơi chung với tôi cho vui. Ruốc đấy mà, ruốc thịt con vợ nó chuẩn bị cho tôi đi rừng, nay vào đây thì ăn với cơm tù cũng tốt.
Tôi và Nhân líu ríu ngồi xuống, rõ là không phải sợ hãi nhưng cũng ngại với cái kiểu bặm trợn của Nhật.
Cậu bị gì mà vào đây? Tôi cố gắng gợi chuyện bằng một câu hỏi mà khi nói xong thì cũng là lúc cảm thấy nó thật vô duyên. Vào tù thì chả bị tội này cũng vì tội khác, biết đâu lại gặp tên tù giết người cướp của thì khốn, mà nếu là tù trọng án thì chả nhẽ hắn lại nói thật với mình.
-   Hề hề... , thưa đại ca, thằng em này can tội  lâm tặc ạ. Nhật trả lời, miệng vẫn nhồm nhoàm một miếng to tướng.
   Lâm tặc à. Tôi và Nhân không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau. Chẳng biết với cái danh phận đặc biệt của tên tù mới này thì là điều tốt hay điều xấu. Mà cũng có khi chả tốt cũng chả xấu. Tôi là lính văn phòng, suốt ngày chỉ chăm chú với viết lách, máy tính, mạng mẽo ... đã đành, nhưng còn Nhân tuy đã có nhiều năm lăn lộn buôn bán chụp giựt nhưng chắc cũng như tôi khó có thể hiểu hết những  ngóc ngách làm ăn của giới giang hồ, thảo khấu, càng chưa thể ngồi mà ăn cơm cùng với họ như thế này...     
- Nhìn hai anh em đây, cho tôi thử đoán xem có đúng không nhé. Ông anh đây (Nhật chỉ ngay vào tôi) chắc là  quan chức, nhưng chỉ thường thường bậc trung thôi. Còn chú em đây, là đại gia, cá lớn mắc câu hả. Có đúng không nào? Thôi quan chức với đại gia gì vào đây cũng là thằng tù hết, chả ai hơn ai.  
 Trong lòng thừa nhận hắn nói đúng, tuy vẫn còn hơi e dè nhưng đồng thời tôi đã bắt đầu thấy thoải mái hơn với cung cách nói năng bạt mạng của tên lâm tặc mới vào này. Nhìn sang Nhân, tôi thấy cậu ta cũng đã nhìn Nhật với vẻ chăm chú hơn, không còn căng thẳng như ngày trước nữa.
Và thêm một miếng cơm nữa, Nhật thong thả nói tiếp:
- Hai người yên tâm đi, không phải ở đây lâu đâu. Ông anh này, (Nhật hất mặt về phía  tôi) chỉ không đầy tháng nữa được tha. Còn thằng em đây thì hơi lâu hơn chút. Nếu biết điều thì cũng chỉ ra sau ông anh đây vài ngày thôi. 
Tôi nhìn Nhật không giấu được vẻ hoài nghi, riêng Nhân tỏ ra phấn khích hơn, mắt cậu ta đã ánh lên những tia sáng hy vọng.
- Sao hả anh, anh nói chúng em được thả ra à? (Một cái gật đầu của lâm tặc) Anh bảo biết điều là biết điều thế nào ạ?  Anh chỉ cho em với.
- Hờ hờ, thằng em này cứ từ từ. Để anh nói hết đã. Đại ca đây là quan chức nhưng thực ra chỉ suốt ngày cặm cụi cạo giấy, chả có tội lỗi gì, chỉ là do đụt quá mà ra nông nỗi này, bị người ta đổ vấy trách nhiệm lên đầu, thí tốt. Nhưng rồi người ta cũng phải cho ông anh ra ngoài nay mai bởi vì đánh ông anh thì chả được cái gì mà lại mang tiếng “đập chuột vỡ lọ”. Ông anh yên tâm, mai này không khéo ra ngoài lại trở thành “người hùng” cứu nguy, rồi lại được lên chức chứ chả chơi. Thế nên ông anh cứ ậm ừ, à uôm cho qua, đừng có dại mà khai báo tố cáo ầm ĩ làm gì cho nó mệt mình, bực người nhá. Cứ coi như đây  là cái hạn nhưng là để có dịp nghỉ ngơi thư giãn. Ông anh cũng đừng trách họ không tới lui thăm hỏi. Giá như ông anh nằm viện thì chúng sẽ tranh nhau đến thăm chứ giờ  “ủ tờ” thế này thì chúng ngại cũng là lẽ đương nhiên.
Chỉ bằng vài câu nói đầy chất bụi bặm, Nhật như đã moi được đúng vào tim gan,  gốc rễ của đám nhân viên văn phòng chúng tôi. Khi vui thì vỗ tay theo, khi buồn thì sẵn sàng xô đẩy người khác để tránh phiền toái cho mình. Ai đó đã  đưa ra hình ảnh có tính khái quát cao về bản chất đám văn phòng như thể cái giỏ cua đồng lúc nhúc, ai cũng muốn ngoi lên, đạp lên đầu lên cổ con khác nhưng rồi cũng bị chính chân càng của nhau trì kéo lại. Tôi chua chát nghĩ thầm.
Hình như trong lúc tôi đang nghĩ vẩn vơ thì Nhân đã kịp kể cho Nhật về lý do mình bị đẩy vào tù nên khi dứt dòng suy nghĩ, tôi đã thấy tiếng Nhật cười lớn bảo với Nhân:   
- Ông anh đây là người của công việc, ít va chạm đời sống đã đành, nhưng chú em mày cũng bị vạ này thì thật là vô duyên. Nhưng thôi, anh bảo này, chú mày vào đây không phải vì cái lý do vớ vẩn ấy đâu mà là chuyện khác. Cái vụ việc của chú mày, nhìn sơ qua cũng biết là chỉ cần xử lý dân sự, lên tòa cãi nhau ỏm tỏi một trận, cũng chả cần phải đưa tiền cho chúng để xử cho đẹp, chỉ cần cho bọn tòa nó kiếm lệ phí xét xử là chúng nó cũng sướng rồi. Tội nợ là ở chỗ chú mày đúng là loại “dê cõn buồn sừng” húc đâu không húc lại nhè cái thằng cha đó mà húc. Chú có biết đụng đến nó là đụng đến sếp nào không ?. Chú mày cứ cố mà nhớ lại đi, có phải trước đây có lần đã qua mặt, dám trả giá “phổng” hẳn cho món đất nào đấu giá chưa? Có chứ gì? Đấy… đấy…, vấn đề là ở chỗ ấy đấy, thế cho nên mới chọc cho họ giận, họ điên lên họ cho bài học. Hừm, đã thấy ngu chỗ nào chưa hử?
- Thế bây giờ phải làm sao hả anh? Tiếng Nhân líu ríu hỏi, rõ là cậu ta đã bị điểm huyệt …Bao lâu nay, ở với tôi, anh em tâm sự chán chê mê mỏi mà có bao giờ tôi nghe Nhân kể gì về chuyện làm ăn ngoại trừ cái vụ lật kèo khiến cậu ta tức tối nói ra hôm đầu tiên. Ấy vậy mà chỉ có hơn một buổi vào đây, cái thằng cha lâm tặc này lại nói ra vanh vách như thể đang “đi guốc trong bụng” cậu ta vậy.
- Thì sao nữa, cậu phải lần lại ngọn nguồn cái dây “tơ hồng” mà xử. Họ đưa cậu vào đây thứ nhất là dằn mặt cái vụ cậu làm dê cõn kia, thứ hai kiếm cậu ít bạc, thứ ba là buộc cậu phải quì dưới trướng mà nghe lệnh họ. Thế thì mấy bữa nữa, sai mấy thằng đệ ruột đem vài “thùng” tới nhà bác mà năn nỉ, xin lỗi và quy thuận. Đơn giản quá phải không?
- Nhưng báo chí đã đăng họ bảo em phạm tội hình sự, lừa đảo, lạm dụng tín nhiệm, quyết tâm xử hình sự rồi mà anh ?
- Tao nói đến thế mà mày vẫn còn ngu lâu thế nhỉ. (giọng Nhật có vẻ cáu). Hình hay dân thì cũng là do mình cả thôi. Nghe gì cái đám báo chí vịt gà ấy. Chú mày có thấy từ hôm vào đây, chúng nó chả hề đả động gì đến mày không?  Anh bảo đảm sau khi mày nghe lời đại ca này thì mày sẽ được thả rẹc đùng, đếch phải lo. Sau đó kiếm anh mà khao bia nhá.
Câu chuyện của chúng tôi hôm ấy còn dài. Buồng giam với sự có mặt của Nhật “lâm tặc” đã trở nên vui vẻ sinh động hẳn lên với những câu chuyện rừng rú huyền bí, chuyện làm ăn đầy chất giang hồ mà cậu ta kể bằng thứ ngôn ngữ chợ búa hơi khó nghe nhưng rất hấp dẫn và rất “bản chất”. Thú thật, tôi chả ưa gì lúc Nhật văng tục và nhổ toẹt mỗi khi nói đến chuyện luật pháp, nhà nước, đến ông nọ bà kia… nhưng khám phá ra thực chất đằng sau cái vẻ phong trần, bặm trợn kia là một cái đầu rất biết người biết ta, có những suy nghĩ rất phong phú và sâu sắc.
Khi vui miệng, Nhân cười cười hỏi Nhật:
- Em thấy bác đúng là trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, nhưng hỏi khí không phải, sao bác lại cũng phải vào đây với chúng em ?
- Ha ha ha…
Nhật lớn tiếng cười sảng khoái rồi vừa cười vừa quay sang tôi bảo:
- Chắc đại ca đây cũng thắc mắc như nó chứ gì. Thế này, năm nay em xem tử vi bảo là thể nào cũng có hạn lớn, không vào tù thì mất mạng. Em cũng đang lăn tăn chả biết thế nào thì mẹ kiếp, thằng đệ của em nó phản thùng, xe gỗ của em bị bọn kiểm lâm nó chặn bắt. Cũng may mấy chuyến kia tuyền gỗ quí em thoát hết rồi, còn cái xe này toàn gỗ thường, kể ra dúi cho chúng nó tý thì cũng qua tuốt, nhưng nhớ đến lời ông thầy tử vi nên em giả vờ cãi vã với chúng nó để nó có cớ tống em vào đây. Coi như nghỉ mát. Gặp anh em ta đây thì may quá, đúng là nghỉ mát thật, chứ vô phúc sang buồng khác phải bọn đầu gấu, nửa đêm chúng nó điên điên đóng cho một cái đũa từ tai nọ sang tai kia thì xong om. He he.
  
***
Quả như lời Nhật “phán”, mười ngày sau tôi được trả tự do về cơ quan, được khôi phục lại các chức vụ, lương hướng và cũng không ai nhắc đến chuyện tôi bị ngồi tù oan nữa ngoại trừ một lần, sếp gọi tôi lên và khuyên tôi đừng có làm ầm ĩ lên nữa. Thực ra sếp không khuyên thì tôi cũng chả dại gì để làm những chuyện vớ vẩn đó.
Sau đó ít lâu, tôi nhận được điện thoại của Nhân. Cậu ta mời tôi đi uống cà phê ở “quán của em mới khai trương”. Không còn bộ quần áo tù nhân, Nhân giờ đây ra dáng một ông chủ, một đại gia hẳn. Nhân nhắc lại đề nghị trước đây với tôi, nhấn mạnh mức thù lao đã tăng lên và một cương vị lãnh đạo của Công ty đang bỏ ngỏ để chờ tôi nhận. Tôi cảm ơn và viện cớ từ chối rằng tôi vốn quen với cuộc sống công chức bình thường, tuổi tác đã lớn, khó mà thay đổi,  nữa hơn nữa mọi việc đã quay về với nền nếp cũ rồi, cũng không có gì phải oán trách, bứt rứt.
Chúng tôi ngồi nhắc lại những ngày trong trại, nghe Nhân kể tiếp đoạn sau khi tôi đã được thả ra.
- Đúng y như ông ấy bảo anh ạ. Em sai thằng đệ em đến gặp sếp và nói rõ những việc như ông ấy đã dặn. Thế là chúng thả em ra ngay, cứ như không có chuyện gì xảy ra.  
- Thế sau này em có nhận được tin tức gì của Nhật không?
- Nghe đâu ông ấy cũng được thả ra rồi. Ông ấy mà không được thả mới là sự lạ. Nhưng em nghi lắm anh ạ.
- Nghi sao?
- Em nghi lão này cóc phải lâm tặc lâm tiếc gì đâu anh ạ mà chính là công an, là đặc tình công an ấy anh biết không? Thế nên lão mới vanh vách mọi thứ, cười cợt pha trò với cả quản giáo. Mẹ kiếp, chứ như anh với em, nghe nói vào tù đã sợ vãi đái ra quần rồi ấy chứ. Hờ hờ… Thế thôi, nên em cũng chả thèm quan tâm lão ấy có ra tù chưa, ở đâu thế nào cho nó rách việc…
Sau đó Nhân kể cho tôi nghe về dự án bất động sản mới của mình với một vẻ say sưa, lại “bật mí” rằng cái này cái kia có sếp lớn cổ phần nên từ nay không sợ thằng  nào hết.
Tôi thần người nhìn Nhân, rõ là có sự thay đổi trong cả giọng điệu, ngôn từ, tiếng cười cũng khác… Không biết có phải là sự khác biệt giữa thân phận thằng tù và người tự do, mà là một đại gia tự do nữa.  Hay là sự thay đổi khi từ một đại gia tự do đến chỗ một đại gia “dưới trướng” một đại đại gia khác và đang lấy làm tự hào về việc đó.
Nhớ lại lúc Nhân nép mình vào sau lưng tôi khi còn ở trong tù, tôi chợt thấy chẳng biết mình nên tội nghiệp cho cậu ấy hơn hay là bây giờ.
Dù sao thì tôi cũng có hơn tháng trời để cùng ăn ngủ và cùng làm thường phạm với những người hiếm hoi, để chiêm nghiệm từ họ và từ bản thân mình những giá trị của cuộc sống vốn đầy rẫy những khúc khủyu, cạm bẫy.
 Như giờ đây, nếu không có chuyện ở tù, có lẽ tôi sẽ không cảm thấy sung sướng khi đang hít thở bầu không khí mát rượi từ phía sông vậy. 

Thứ Hai, 11 tháng 6, 2012

TỰ DƯNG XẤU HỔ

Ngày hôm qua đến nhà bà chị họ chơi. Chị Hai  (tên bà chị) đã ngoài bảy mươi, ở một mình,bán hàng tạp hóa, đồ đạc lỉnh kỉnh mắm muối, tiêu ớt… Cuộc nói chuyện cứ bị cắt ngang bởi những người đến mua hàng.
- Cô Hai ơi, bán cho con...
- Dì Hai ơi, bán cho con…
Bỗng dưng, một giọng trẻ con trong trẻo:  
- Bà Hai ơi, tối hồi hôm cúp điện bà có ngủ được không ?
- Ờ hồi hôm nóng quá, khó ngủ thiệt
- Cả đêm qua mất điện, con với bà nội ngủ cũng không được….
Nhìn ra, giật mình thấy cái mẩu đối thoại đầy tình cảm đó là của một cậu nhóc chừng 3, 4 tuổi. Chao ôi, một câu hỏi hàm chứa biết bao sự yêu thương trìu mến, thể hiện sự quan tâm sâu sắc lại tuôn ra từ miệng một đứa trẻ còn hôi sữa. Câu hỏi ấy người lớn có mấy người hỏi được …
Ngạc nhiên hơn, khi bà chị Hai vén áo thằng bé lên, chỉ vào chỗ vai của nó bảo
- Cái thằng nhỏ ni thiệt tội . Ba hắn lấy mẹ hắn tới khi có bầu hắn thì bỏ. Năm kia, mẹ hắn đi lấy chồng khác ở quê nên dắt hắn ra trả cho nhà nội nuôi. Cả nhà chỉ có bà nội thương hắn thôi chớ  ba với chú  sai hắn đủ thứ việc, hở ra là đánh hắn như cơm bữa. Đây nè, vai lưng còn bầm vêt roi đó. Bởi rứa hắn qua đây chị cũng hay cho hắn kẹo bánh riết rồi hắn thương.
Nghe đến đây chực rớt nước mắt, không chỉ vì thương cảm cho hoàn cảnh tuy có cha mẹ  mà như côi cút, mà thương thêm là thương dẫu hoàn cảnh bầm dập vậy nhưng cậu bé vẫn dành sự quan tâm đến người khác một cách hồn nhiên trong trẻo …
Có bao nhiêu đứa trẻ hỏi được câu hỏi đầy sự quan tâm đến người khác như thế?
Có bao nhiêu người lớn hỏi được câu hỏi như thế?
Có bao nhiêu con người phải cúi mặt xấu hổ khi nghe câu hỏi đó, thấy mình không bằng một đứa con nít …