Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

CƯỜI PHÁT

Người Việt Nam mình có nhiều tính xấu lắm. Điều này thì ai mà chả biết nhưng mà chả ai chịu nhận đâu.
Hôm nay nhân dịp mạng cơ quan bị  “toi” nên có thời gian rảnh ngồi chơi. Trên cơ sở  một số câu chuyện nhỏ mẹ Bống “tăm tia” được (2 trong số 3 câu là của sếp nhớn) mọi người tự rút ra cho mình kết luận về các tính xấu nhé
1. "Dũng cảm" thế
Có hai vợ chồng nhà nọ bị 1 toán cướp đột nhập vào nhà. Tên này bắt hai vợ chồng ngồi vào một góc nhà, lấy phấn vạch một vạch rồi bảo: “ hai đứa chúng mày trật tự ngồi đây, đứa nào thò chân ra ngoài vạch là tao bắn chết”. Sau khi bon cướp khoắng sạch đồ đạc và bỏ đi, chỉ còn hai vợ chồng ở lại thì ông chồng đột nhiên cười sằng sặc. Chị vợ ngạc nhiên tưởng chồng mình mất của hóa điên, sợ quá hỏi thì ông chồng trả lời: “Bọn cướp này ngu dễ sợ, nãy giờ anh thò chân ra ngoài vạch mấy lần mà chúng nó cũng không biết”.
KL: ngay cả khi bị rơi vào thế yếu, chả có gì trong tay mà cũng thích chống đối, thích khoe mẽ…

2. Đúng cũng bị phạt
Có hai anh nọ nói chuyện với nhau, rồi cãi nhau. Một anh nói 7x7= 28. Người kia cãi lại là 27. Hai bên cãi nhau lên quan huyện. Anh Hai Bảy biết mình sẽ thua nhưng lỡ rồi nên hối lộ quan huyện ít tiền. Quan huyện xử anh Hai Bảy thắng, anh Hai Tám thua. Anh Hai Tám tức quá mới kiện lên quan phủ. Quan phủ xử anh Hai Tám thắng nhưng rồi nọc cả hai anh ra đánh mấy chục roi. Anh Hai Tám tức quá liền hỏi quan huyện sao xử anh thắng mà còn đánh anh. Quan phủ lừ mắt bảo: cái tội của ngươi là đã biết rõ 7x7=28 rồi mà còn cãi ì xèo, chuyện không có gì mà kiện lên cả huyện, phủ. Cái gì mình đã biết rõ là đúng thì mình cứ làm chớ mắc chi phải cãi. Không đánh mi cũng uổng.”
KL: cái gì đã biết là mình đúng mà còn cứ cãi. Bị quan đánh là phải

3.  Sự tích cá mắt lồi
Có hai anh cùng nhau đi câu cá cạnh nhau. Một anh câu được rất nhiều cá mà toàn cá to trong khi anh kia câu mãi mới được nhõn con cá bé bằng ngón tay. Anh câu nhiều nhìn sang thấy thế bảo:
- Thôi, con cá nhỏ thế ông lấy làm gì?
- Nhỏ cũng kệ tui mắc mớ chi ông – Anh câu ít bực mình vặc lại
- Thôi tui đổi cho ông con cá to này, ông đưa con cá nhỏ đó cho tui – anh câu nhiều đề nghị.
Nghe vậy anh câu ít đồng ý giao con cá nhỏ cho anh câu nhiều để đổi lấy con cá to. Anh câu nhiều liền thả ngay nó xuống sông.
Bỗng dưng một ánh chớp lóe lên và từ dưới sông xuất hiện một vị thần. Vị thần nói với anh câu nhiều:
- Ta là thần sông và cũng chính là con cá mà ngươi vừa thả ra lúc nãy. Nay ta muốn trả ơn ngươi và cho ngươi một điều ước. ngươi hãy ước đi.    
 Anh câu ít thấy thế liền ý kiến ngay với thần:
- Nè ông thần, sao ông cho ông kia mà ông không cho tui. Không có tui giao con cá thì ông kia có thả cho ông ra được không?
Thoáng chút ngạc nhiên nhưng vị thần mỉm cười quay sang anh câu ít nói:
- Ồ thế ư? Thôi được rồi, ta cũng sẽ cho cả hai ngươi. Ta cho ngươi một điều ước, nhưng nếu ngươi ước cái gì thì anh chàng kia (í nói anh câu nhiều) sẽ được gấp đôi.
Anh câu ít suy nghĩ hồi lâu. Nếu anh ước có 1 cái nhà thì anh câu nhiều sẽ được 2 cái, anh ước có 1 xe ô tô thì anh kia lại 2 ô tô, anh ước có 1 em chân dài thì lập tức anh kia có đến 2 em. Nghĩ mãi, cuối cùng anh câu ít lên tiếng:
-         Thưa thần, tui xin ước được … mù 1 mắt ạ
Vị thần nghe xong trợn  mắt, ngã đánh ầm xuống nước biến thành con cá mắt lồi.
KL: ghen tức đến mức sẵn sàng chịu thiệt cho người khác... chết  

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2011

DIỆT BÌM BÌM

Sáng nay chat với cô bạn, lan man thế nào sang chuyện diệt cây Bìm bìm
Ở TP mình hiện đang điên đầu với lũ bìm bìm mọc trên núi Sơn Trà. Bao nhiêu đợt ra quân, bao nhiêu biện pháp từ chạt cây, đào gốc, đổ dầu luyn vào gốc, rồi đổ muối … cũng không ăn thua.
Cô bạn, có thâm niên làm việc với các cán bộ nông nghiệp, có vẻ rành rẽ về các loại cây cỏ lá cành, các loại thuốc trừ sâu hóa chất nên tư vấn, mách nước đủ thứ. (mình bảo cổ nghe theo cổ để 1 là mình thành công thần, 2 là thành tội đồ)  
- Thứ nhất, theo phương pháp cân bằng sinh thái  là nên trồng một loại dây leo khác cạnh tranh cho chúng nó tiêu diệt lẫn nhau . Lưu ý là nên xem trước đây có loại dây leo nào khác mà bìm bìm oánh chết để rồi lên nắm “chính quyền” không. Hai là “để em bảo bọn Syngenta, nó đem Gramoxon- thuốc diệt cỏ ra phun phát xem sao. Trên em chúng nó làm thế nào mà giờ tịnh không còn một dây bìm bìm nào. Thứ  ba là nên trồng cỏ ventiver để phân vùng các nơi, không cho bìm bìm lấn chiếm rồi tuần tự tiêu diệt dần…
- À, cái cỏ Ventiver này thì mình có biết, đã nhìn thấy trên ta luy các con đường trên núi. Nghe nói cỏ này nhập từ Cuba  sang, được nhân giống trồng ở nhiều nơi ngăn chặn xói lở đất tại các tuyến đường giao thông rất hiệu quả. Nhưng ông xã mình bảo (chả biết có đúng không) rằng thực ra VN mình có thứ cỏ tranh mới thực là loài có khả năng bảo vệ đất tốt nhất vì cỏ tranh có bộ rễ ăn sâu vào đất. Nhưng cỏ tranh bị bà con mình sử dụng nhiều quá, từ chặt phần trên làm nhà cho đến đào cả gốc rễ để chữa bệnh … bí đái nên cỏ tranh có nguy cơ bị tuyệt chủng. Còn cỏ Ventiver thì chả ai làm gì nên mới tồn tại được chứ. Từ đó rút ra “triết lý”: khôn cũng chết, dại cũng chết, ngon cũng chết, dở cũng chết. Chỉ có thằng nào không dùng làm gì được thì được sống (và có khi còn được khen nữa cơ).
 Cô bạn nghe nói cười hí hí, khoái chí tỷ .
- Thế còn biện pháp phá bìm bìm, nếu là tớ thì tớ chỉ cần làm thế này : kiếm ngay một ông lương y (hay ông bà đồng nào đó) phán một câu trên báo: “Bìm bìm là một loại cây rễ có chứa hoạt chất ômvôdicô, xongxuoitađiông, lemongvodico… có khả năng tráng thận, cường dương, trị bệnh Y Sờ Lờ,  rất quí hiếm”. Nếu muốn “xôm” hơn thì cho tổ chức thu mua làm dược liệu …Đảm bảo 3 ngày sau không còn cái lá bìm bìm. He he

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

CÁI ĐỒNG HỒ

Cái đồng hồ thì là ... cái đồng hồ chớ chi nữa mà phải hỏi. Cụ thể hơn thì nó là cái để người ta biết xác định thời gian thời điểm cho một việc gì đó, để khỏi phải trễ đi một cái gì đó ....
Nhà tớ có cái đồng hồ to, treo tường. Lẽ ra đã là đồng hồ thì nó phải ... đúng giờ như những đồng hồ khác, mà có sai thì sai tí xíu thôi (ở đời này có cái gì đúng tăm tắp đâu mà đòi đồng hồ phải đúng) . Thế nhưng để nhắc nhở cu Tít và cu Bống (hai giai nhỏ chúa trùm ngủ nướng) về thời điểm đi học nên tớ đã vặn cho đồng hồ chạy trước khoảng 7, 8 phút. Thế là hàng ngày dù chỉ mới sắp đến giờ đi học nhưng tớ toàn chỉ đồng hồ để giục mấy nhóc "nhanh lên trễ giờ rồi kìa"
Sau vài lần kiểu ấy thì Tít và Bống khám phá ra cái sự gian lận của mẹ nó và thế là tiếp tục ... ngủ nướng, mặc cho mẹ nó giục toáng lên. Tệ hơn, chúng còn cố ý dềnh dang, chủ quan khinh địch "không trễ đâu mà mẹ, đồng hồ nhanh mà..."
Điên quá, thế là tớ mới vặn lại cái đồng hồ cho đúng tiêu chuẩn
Kết quả là ... cu Tít sém nữa bị đuổi ra ngoài vì đến trường chậm. (nó tưởng đồng hồ vẫn chạy nhanh như mọi khi)
Tớ rút ra kinh nghiệm ngay: Một khi cái dối trá đã trở thành thói quen được chấp nhận rồi thì việc thay đổi thói quen ấy dù là bằng sự trung thực sẽ trở thành ... tai họa.  

Thứ Bảy, 8 tháng 10, 2011

NGƯỜI LÃNH ĐẠO LÀM LÃNH ĐẠO

Cách nay đã lâu, mình đọc trong truyện Cù Lao Chàm của nhà văn Nguyễn Mạnh Tuấn (hồi đó những tác phẩm của ông này rất hot vì đã động chạm đến những vấn đề thực tế đời sống, những nghịch lý mà ai cũng biết nhưng không ai dám nói) và rất tâm đắc vấn đề ông đưa ra về chân dung người lãnh đạo.
 Người lãnh đạo dạng điển hình mà ông nhà văn nêu trong tác phẩm là một ông chủ tịch huyện. Ông này được đánh giá là một cán bộ sâu sát với dân, sẵn sàng xắn quần, tụt giày lội ruộng kiểm tra từng đám ruộng của dân. Ông dành hầu như thời gian làm việc của mình ở cơ sở, chỉ đạo từng việc một từ nhỏ đến lớn. Đám cán bộ xã sợ ông một phép còn dân thì hỉ hả, nói đến ông với sự quí mến chân thành…
Thế nhưng trong truyện cũng đã nêu lên ý kiến của một người nhận xét về ông Chủ tịch này một cách hoàn toàn khác với những người khác: Người này cho rằng ông Chủ tịch này không biết làm Chủ tịch hoặc cố tình đánh bóng hình ảnh của mình trước công chúng mà thôi. Việc của một ông Chủ tịch (dù chỉ là cỡ huyện, hay thậm chí là xã thôi) cũng là việc tập trung nghiên cứu các chính sách và chỉ đạo việc thực thi các chính sách đó trong cuộc sống theo đúng mục tiêu kế hoạch đã định ra. Ông tiếp xúc với thực tế là điều đáng hoan nghênh, nhưng không phải dành quá nhiều thời gian cho cơ sở, cho những công việc mà ông có thể yêu cầu cấp dưới của mình thực hiện vì đôi khi họ thực hiện điều đó tốt hơn ông. Ví như một vị tướng, nếu thi bắn súng tệ hơn một anh lính quèn là chuyện hết sức bình thường nhưng ông tướng thì vẫn là … ông tướng bởi một ông  tướng giỏi thì phải có tầm nhìn chiến lược, phải bố trí điều binh khiển tướng sao cho có thể đem lại thắng lợi cho cuộc chiến. Nhắc đến chuyện ông tướng lại nhớ ba mình hồi trước hay bảo: “Là mộtvị tướng, biết chắc chắn rằng dưới cái vạch đỏ bút chì của mình sẽ là hàng trăm, hàng ngàn người lính phải hy sinh và kéo theo đó là hàng vạn những người cha, mẹ vợ con phải chịu nhiều hệ lụy. Nhưng vị tướng vẫn phải vạch những vạch đỏ bút chì không ngoài mục tiêu chấm dứt càng sớm càng tốt cuộc chiến để cho hàng triệu người khác không bị hy sinh và hệ lụy”. Có lẽ không ai trách vị tướng đã vạch bút chì để người thân của họ phải hy sinh cho chiến thắng.
Mỗi người lãnh đạo có phương pháp điều hành riêng, nói cách khác là có cách làm riêng. Cũng không dám phê phán người nọ người kia dở hay hay dở thế nào. Nhưng theo mình đối với người lãnh đạo thì mục tiêu, chính sách và chỉ đạo thực hiện hiệu quả mục tiêu chính sách đó thế nào mới là sự thể hiện tầm vóc và bản lĩnh của lãnh đạo. Điều đó quan trọng hơn rất nhiêu so với việc lãnh đạo suốt ngày lê la với cơ sở và làm những việc luôn của cấp dưới.  Khi ông ít xuống cơ sở thì tất sẽ bị đánh giá là thiếu sâu sát, là quan cách, không gần dân nhưng thà như thế để ông làm một Chủ tịch giỏi khi hiểu rằng những chính sách đúng đắn của ông sẽ đem  lại nhiều lợi ích hơn cho dân hơn là cái việc xắn quần lội ruộng kia.    
Gần đây báo chí cũng hay đưa tin về chuyện ông bộ trưởng này  phát biểu thế này, ông bộ trưởng kia nói thế kia, làm thế kia  rồi đánh giá đúng sai, hay dở … loạn cả lên. Mình cũng cho rằng một số Bộ trưởng mới cũng tự xắn quần, tụt giày để làm một số chuyện hơi ất ơ, vớ vẩn, đưa ra những chính sách nghe thì mạnh bạo nhưng rất bất khả thi…
Hôm nọ đi họp tổ dân phố góp ý cho Chủ tịch và các phó chủ tịch phường, nghe các cụ hưu phê bình gay gắt chuyện ôngchủ tịch chưa bao giờ xuống tổ mình cho bà con gặp mặt, nghe ý kiến của bà con xem sao. Mình phát biểu bênh liền: Các bác ơi, các bác phải lấy làm mừng khi ông ấy không đến tổ mình, bởi vì thứ nhất là tổ mình rất tốt, nhân dân vui vẻ đoàn kết, không có gì phức tạp cả nên ông ấy yên tâm. Thứ hai là lãnh đạo tổ cũng rất tốt nên đã lãnh đạo được tổ mình tốt như rứa. Thứ ba là ông Chủ tịch còn bao nhiêu chuyện quan trọng đau đầu nhức óc ở những chỗ khác cần đến ông ấy giải quyết mà ông ấy giải quyết được như báo cáo thì là ông ấy tốt rồi, các bác còn đòi hỏi gì nữa.           
Ối giời, nghe mình “ní nuận” như trên nếu ai đó đọc mà “oánh giá” rằng mình là một nhà lãnh đạo giỏi, thông minh, quyết đoán thì mình khuyên thật lòng là nên … nghĩ ngược hẳn lại. Nhưng có ai cấm một thằng lính bắn dở đi phê bình ông tướng bắn dở không nhỉ?  
" Người dân có lẽ cũng chia sẻ khi nghe nói Bộ trưởng Đinh La Thăng và các quan chức trong Bộ rồi đây sẽ đi xe bus tối thiểu một lần trong tuần. Nhưng nhớ, các nhà kinh tế đã từng tính toán, nếu Bill Gates đánh rơi tờ 100 dollars thì thay vì cúi xuống nhặt mà tiếp tục đi thì cái đầu của ông sẽ kiếm được nhiều hơn như thế. Lâu lâu “vi hành” để biết đứng trên xe bus thường dân nó khác với ngồi xe hơi Bộ trưởng như thế nào thì cũng cần. Nhưng, Bộ trưởng nên dành thời gian để tư duy. Mặt khác, một “tư lệnh” mà đến cơ quan với áo xống xộc xệch, mồ hôi nhễ nhại, thì cũng không “uy” cho lắm." (cop py của Huy Đức- Giống y ý mình muốn nói mà không dám nói)

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

Phụ nữ Ả rập Saudi

 “Phụ nữ Arap Saudi sẽ được đi bầu vào năm 2015, và sẽ có đại diện tại hội đồng Shura, tương đương với quốc hội ở các nước khác”. Trên đây là Quyết định của nhà vua Abdullah ( ban hành ngày 25/9/2011) được thế giới coi là một bước ngoặt lịch sử quan trọng của đất nước lớn nhất trung đông,  nơi phụ nữ chiếm đến hơn 45% dân số. Đây là kết quả của một chiến dịch diễn ra trong một thời gian dài với nỗ lực của rất nhiều phụ nữ Saudi để nhà vua có thể đi đến quyết định cho phụ nữ đi bầu.
Tại Arap Saudi, từ năm 1990 đã có lệnh cấm chính thức mọi phụ nữ được quyền lái xe trên đường phố. Những phụ nữ nào bị bắt gặp lái xe sẽ  phải chịu phạt. Ở Arap Saudi vẫn còn những người bảo thủ không muốn cho phụ nữ lái xe vì coi đây là một ảnh hưởng không tốt từ các nước phương Tây. Không những bị cấm lái xe, phụ nữ Saudi còn không được lên xe buýt công cộng và đây là một trong những nguyên nhân khiến nhiều phụ nữ Saudi không thể đi làm
Ngoài việc bị cấm lái xe, phụ nữ Arap Saudi còn bị bó buộc bởi một quy định về người giám hộ. Tất cả phụ nữ ở Saudi đều cần phải có một người giám hộ là nam giới trong gia đình khi làm bất cứ điều gì được cho là quan trọng. Phụ nữ Saudi muốn đi ra nước ngoài cũng phải có người giám hộ đi cùng. Một phụ nữ muốn có một phẫu thuật quan trọng ở bệnh viện cũng phải có giấy đồng ý của người giám hộ. Nhiều công ty ở Saudi và các cơ quan chính phủ yêu cầu những phụ nữ Saudi lần đầu tiên đi làm phải xuất trình giấy chứng nhận từ người giám hộ cho phép họ được đi làm. 
Hệ thống giám hộ cũng khiến người phụ nữ ở Saudi không thể kết hôn theo ý muốn của mình. Bất cứ phụ nữ Saudi nào muốn kết hôn với ai đều phải được sự đồng ý của cha mình. Nếu người cha không đồng ý thì ông ta hoàn toàn có thể tới tòa để yêu cầu ngưng đám cưới hoặc thậm chí bắt họ ly dị nếu đã cưới. Đã có những trường hợp người cha không muốn cho con gái kết hôn vì muốn cô tiếp tục đi làm và nộp thu nhập về cho gia đình.
Mặc dù quyền của người phụ nữ ở Arap Saudi bị hạn chế rất nhiều so với các nước khác trên thế giới nhưng phụ nữ Saudi lại có học vấn khá cao. Có khoảng 70% sinh viên đăng ký học tại các trường đại học ở nước này là nữ. Và có khoảng 60% sinh viên tốt nghiệp hàng năm là nữ. Điều đáng tiếc là phần đông trong số họ dù có học vấn cao nhưng lại không thể đi làm vì những quy định khắt khe trong luật.
Đọc xong mấy thông tin trên đây, cá nhân tui thấy muốn …qua Ả rập định cư quá. Lại chê rằng mấy bà ở bển sướng thấy mồ mà mắc mớ gì phải đấu tranh làm chi cho mệt.
Tui đồng ý phụ nữ nên đi học, học càng nhiều càng tốt (vì rảnh quá nếu không học thì biết làm chi cho "qua ngày đoạn tháng", không học coi chừng lại "vi bất thiện" thì không hay). Nhưng học xong thì ở nhà giữ con, có kiến thức thì ở nhà dạy con, chăm con, nuôi con khỏe, dạy con ngoan, may mắn hơn nếu sau này có con đẹp thì cho đi làm hoa hậu, nam hậu, làm ca sĩ, người mẫu kiếm tiền nuôi lại mình.
 Phụ nữ đi đâu cũng phải có người giám hộ, có lái xe riêng : sướng quá còn gì nữa. Có người làm cho mình, bảo vệ cho mình, lại nghĩ hộ luôn cho mình thì  càng khỏe mình.
Các việc quốc gia đại sự, cứ để cho các cha đàn ông lo, oánh nhau thì các ông đi mà oánh, phụ nữ chúng tôi đỡ phải suy nghĩ đối phó, đau đầu nhức óc. Mắc mớ gì chúng tôi phải vô ngồi một đống chỉ để làm mấy cái bình hoa di động cho mấy ông, thậm chí tệ hơn lại trở thành mục tiêu cho thiên hạ đàm tiếu, nói ra nói vô, có khi bị đổ lỗi cho là nguyên nhân gây ra xung đột, chiến tranh...
Mà chắc bây chừ, chị em nhà mình cũng “ngộ” ra nhiều điều  rồi nên tui dẫn chứng lời bà Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân như sau: "Tỷ lệ phụ nữ trong Quốc hội của Việt Nam xếp thứ 31 trên thế giới và dẫn đầu trong tám nước khối ASEAN có nghị viện. Khoảng cách giới trong lĩnh vực giáo dục ngày càng được thu hẹp với kết quả là 0,894 so với mức quy định là 1. Chỉ số phát triển con người và chỉ số giới lần lượt đứng vị trí 105 và 109 trong số 177 nước, chỉ số khoảng cách giới đứng vị trí 68/130 nước. Với những thành tựu đạt được, Việt Nam được đánh giá là nước xóa bỏ nhanh nhất khoảng cách giới 20 năm qua ở khu vực Ðông - Nam Á". Tuy nhiên, theo báo cáo của Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, hiện tỷ lệ nữ tham gia Quốc hội thấp hơn nhiệm kỳ trước, chỉ còn 25,7%; trong Ban Chấp hành TW Ðảng từ 10 - 12% các khoá trước, nay chỉ còn 8%, đặc biệt nữ Bộ trưởng bây giờ còn hơn 4%. Hiện nay, nhiều Ban Thường vụ Tỉnh ủy không có nữ, quy hoạch cán bộ cho nhiệm kỳ tới có hàng chục tỉnh không có nữ trong Ban Thường vụ; cán bộ nữ tham gia Ban Chấp hành đảng bộ tỉnh cũng rất ít.

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

6 NGHỊCH LÝ

Cái này là mình đã đọc được từ trong một quyển sách nghiên cứu của một nhà nghiên cứu Liên Xô cũ. Đọc từ hồi năm 1990, đọc xong 1 lần là thuộc luôn. Ông bảo CNXH có 6 nghịch lý, đó là:
1/ Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc cả
2/ Không ai làm việc cả nhưng ai cũng có lương
3/ Ai cũng có lương nhưng không ai sống đủ được bằng tiền lương
4/ Không ai sống đủ được bằng tiền lương nhưng mà ai cũng sống
5/ Ai cũng sống nhưng không ai vừa lòng
6/ Không ai vừa lòng nhưng ai cũng ... giơ tay biểu quyết nhất trí
Nói trước rùi, cái ni là của ông Liên Xô nói chớ không phải mình nói nhé   

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

Bác Võ Nguyên Giáp, ba mình và … mình

Ba mình là lính bác Giáp. Mình biết chắc ba mình thích nói như thế, không cần phải nói Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Nếu bác Giáp biết được chắc bác Giáp cũng thích những người lính của ông tự xưng như thế. Xưng như thế là người ta yêu bác Giáp lắm, tự hào về bác Giáp lắm và cũng thấy mình …oai lắm chứ không hề là cách gọi thiếu tôn trọng gì. Mình đã nhìn thấy một bức ảnh chụp ba mình đứng nghiêm trước hàng quân giơ tay chào bác Giáp. (Hình như bức ảnh này ba đã gửi bảo tàng rồi nên tìm lại không thấy nữa).
 Tất nhiên những người lính dù chưa một lần được vinh dự gặp bác Giáp như ba mình luôn có những điều tự hào, những câu chuyện thể hiện niềm tự hào về vị tư lệnh tuyệt vời này. Ngay cả trong những thời điểm mà bác Giáp phải làm “tư lệnh” cho công tác kế hoạch hóa gia đình thì những người như ba cũng không hề giảm đi sự suy tôn đối với bác.
Nhưng mình thì chứng kiến và cảm động bởi câu chuyện nhỏ, rất nhỏ thể hiện tình cảm của ba mình đối với bác Giáp.
Cách nay mấy năm, khi ba mình còn sống, ông đã quá già và nên lẫn luộn lung tung, lúc nhớ lúc quên. Ông rất hay cáu giận, không cho ai động đến mình, kẻ cả chuyện rửa ráy vệ sinh, cắt tóc, cạo râu… Rồi một hôm ngủ dậy ông bảo: “Hôm qua ông Giáp có tới thăm tui, tui hỏi ổng : Đại tướng  có khỏe không? Tui nhắc với ổng chuyện Điện Biên Phủ, tui báo cáo đề nghị ổng phải quan tâm cho anh em khu 5 vì anh em chiến đấu trong này cực khổ lắm”.           
Nghe xong cả nhà xúm lại bảo với cụ mình là không có chuyện đó đâu, bác Giáp đang ở Hà Nội và cũng yếu lắm nên không thể thăm ba được.  Nhưng ông cụ mình không tin, ổng mắng mỏ mọi người như tát nước. Rằng Đại tướng còn rất khỏe, ổng còn nói chuyện rổn rảng, cười ha ha mà vui lắm…
Tương kế tựu kế, mình mới bảo ba: “Đúng rồi, hôm qua bác Giáp có tới đây nhưng bác ấy chê ông Quang là bộ đội mà sao râu tóc để dài, quần áo lôi thôi quá. Không xứng là lính của bác ấy nữa. Ngày mai bác ấy lại đến thăm ba đó, ba phải sửa soạn quần áo râu tóc cho chỉnh tề mà đón bác ấy nhé.”
Thật đáng kinh ngạc, ông cụ mình nghe xong là nằng nặc đòi tắm rửa cắt tóc, cạo râu. Vừa làm ông vừa lẩm bẩm: đúng là bậy, bậy hết sức. Ăn mặc lôi thôi, tóc tai râu cỏ dài như ri mà  tiếp ổng là bậy quá. Ông lại khoe với mọi người:  Ngày mai ông Giáp tới thăm tui đó.(!) với một vẻ hớn hở rất hồn nhiên.
Nhiều khi mình định viết câu chuyện này hoặc viết một bức thư cho bác Giáp để kể câu chuyện này cho bác nghe nhưng lại nghĩ bác ý đang ốm nặng, lại nhiều thư từ hàng ngày quá nên không dám làm phiền. Mình cũng biết chắc nếu nghe được câu chuyện này  bác chẳng hề giận vì nhận ra trong đó là tình cảm chân thành của cấp dưới mình (cho dù câu chuyện có phần vớ vẩn và có sự lừa phỉnh của mình)
Ấy là ba mình với bác. Còn mình là con ba nên tất nhiên mình cũng nghe nhiều chuyện về bác và tất nhiên là cũng ngưỡng mộ bác không kém. À mà mình có lần được đi xe con với bác rùi nghe. Được thuyết minh cho bác về Hội An , được chụp ảnh chung với Bác nữa. Nghe mình giới thiệu về Hội An bác cứ tưởng mình là dân học sử chứ. Cũng may là cái gì cũng biết (mà không biết có đúng không) nên cũng “chống đỡ” được mấy câu hỏi của bác Giáp và Bác Hà (phu nhân bác Giáp- giáo sư sử học)
Hôm nay đọc báo mới biết là bác Giáp cũng đã tốt nghiệp cử nhân Luật và cử nhân kinh tế …giống mình. He he (lẽ ra phải nói là mình giống bác ý). Mình chỉ thua bác ý là mình chỉ được loại khá, không được giỏi. Thua bác ý là mình không phải là giáo sư lịch sử. Thua bác ý là mình … ối giời, nói túm tụm lại là  thua tòan diện, thua tất tật .
Nhưng cũng có tự hào chút chút là đi đúng theo đường của bác ý, có vẻ như suy nghĩ và đồng tình theo đúng suy nghĩ của (lính) bác ý, và luôn tự hào được làm con của …lính bác ý…