Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2011

LÀN DA

Có thể dùng một từ để nói về làn da, cụ thể là da mặt mình là: Ổn
Lẽ dĩ nhiên có thể nói vậy một cách hơi hơi tự hào dù rằng không thể so sánh với các em chanh cốm, nõn nường
Ổn quá đi chớ, bốn mấy  tuổi rồi mà chưa xuất hiện vết nám nào. Đi họp lớp, trong khi mấy cố bạn gái xì xụp cả tiếng đồng hồ với hàng rổ phấn son, với hàng tá các loại nhãn hiệu nổi tiếng, thì mình hồn nhiên nằm ngủ...
Cũng có người hỏi về "bí kíp" giữ da, hà hà, "bí kíp"  là không dùng mỹ phẩm, "bí kíp" là hầu như phơi mặt ngoài đường khi nắng cũng như mưa, chả phải che chắn bít bùng như thiên hạ. Nhiều người quen cho quà là mỹ phẩm thì chả nhẽ không nhận, mà nhận thì chả biết dùng vào lúc nào, thế là đành phải bảo: "em nhận rồi nhé, cảm ơn anh chị. Nhưng mà em lại đưa lại cho anh chị để cho người khác dùng vì em có dùng đâu để nó phí đi. "
Thật ra, da mặt mình không phải là trắng trẻo, làm sao trắng trẻo được với cái xứ biển, gió ràn rạt, mặn đắng, nắng cháy da, cháy thịt....
Da mình cũng không hẳn là đen. Ừ thì so với dân biển, thì cũng là trắng...
Cũng chả ai bảo mình là da ngăm ngăm...
Nhiều lúc nghĩ, bảo da mình nó như kiểu cây lim cây mun trên rừng, đen trùi trũi, cứng quèo, sâu mọt nó ngán nó cũng chả buồn gặm.  
Mà không chỉ là da, tính cách mình cũng thế, cứ phải tự nhiên, thoải mái, làm những điều mình muốn...
Đến tuổi này rồi mà, phải làm điều mình muốn chứ không phải làm điều người khác muốn ...

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011

HOT BLOG

Mấy ngày này blog của mình bỗng dưng được nhiều người tìm đọc. Tự nhiên thành hot blog.
Hình như họ cũng bàn tán với nhau điều gì đó mà nhiều người gặp mình bảo: Gỡ mấy bài mới trên blog xuống đi.
Lạ nhỉ, những entry của mình chả đụng chạm đến ai hết. Mà chính trong đó là để thể hiện thái độ của mình khi bị người khác đụng chạm.
Blog theo quan niệm của mình là những điều mình suy nghĩ, cảm nhận, là viết cho riêng mình, không cần ai đọc.  Blog không phải để viết tòan những chuyện "iu đương" như kiểu bác T. vừa cười vừa bảo: "mày ngu lắm cô nó ạ, blog là chỉ để viết chuyện iu đương, tán tỉnh lẫn nhau mà thôi. Thế mà mày có bao nhiêu xì chét cũng "tương" lên đấy cả.
 Chả nhẽ mình không có những góc của riêng mình, chả nhẽ mình không thích điều gì đó thì mình không được nói lên cái điều mình nghĩ, nói một cách thẳng thắn,có chính kiến rõ ràng.
Tất nhiên hầu hết những người khuyên mình dẹp bài viết ấy có thể đều thực tâm lo ngại những điều không hay ho sẽ đến với mình. Mặt khác, có những điều mình viết qua lăng kính của những người khác nhau đã bị xuyên tạc, có những sự xuyên tạc trắng trơn một cách đáng sợ.
Nhưng không vì ngại va chạm, ngại bị xuyên tạc mà mình dẹp những bài trên blog bởi đó là mình, chứ không phải ai khác và mình biết mình làm gì, mình muốn gì và mình đã làm điều mình muốn chứ không phải làm điều người khác muốn...  
   

Thứ Năm, 10 tháng 3, 2011

ĐỒNG BỌN

Một tuần trôi qua với đầy những biến động, với đủ thứ cảm xúc, với đủ mọi trạng thái, cuối cùng đã kết thúc bằng câu nói nửa đùa nửa thật của sếp: "Chỉ có con mẹ Đốp này nó mới dám làm thế chứ ai mà dám..." và cu A cười bảo: " Rời chậu cảnh cây ra ngoài đất bãi rồi hả bác? Xin chúc mừng nhé""
Tự ái, cảm thấy không được tôn trọng là cảm xúc đầu tiên trong chuỗi cảm xúc cứ thi nhau ào ạt kéo đến. Từ sự tự ái này  dẫn đến cái quyết định thay đổi hoàn toàn 180 độ so với dự kiến được manh nha trước đó nhiều tháng trời.  Cũng thật bất ngờ với cả chính mình rằng tại sao mình lại đi đến cái quyết địnn thay đổi, lật ngược mọi thứ và bất ngờ vì sao nó chỉ mới đến mà đã sắt đá đến mức không ai lay chuyển được.
Mùng 8.3 nhận Quyết định điều động. Mùng 9.3 được gọi qua nhận phân công công việc mới đồng thời với việc làm hồ sơ ứng cử HĐND. Buổi chiều mùng 9.3, tắt máy di động, lên mộ ba,  ngồi suy nghĩ tất cả mọi thứ. Không liên lạc với ai kể cả chồng. Ừ thì cũng phải có lúc tự mình suy nghĩ, without mọi sự "can thiệp" của những cái đầu khác. Không có ai năn nỉ, không có ai khuyên bảo, không có ai xui này xui nọ, chắc chắn chẳng có ai đe dọa...
 
Lần đầu tiên ngồi một mình trong yên tĩnh quả là điều nên làm. Suy nghĩ: mình cần gì nữa? Chắc chắn không phải là một chức vụ  "bà" trong các bài diễn văn, để rồi mệt mỏi với những sự  soi qua, xét lại hay là suốt những năm còn lại trong công sở luôn phải nhìn ai đó với cặp mắt "hàm ơn". 

Mấy cô bé trong cơ quan tít mắt cười khi "sếp" nó (giờ không còn là "sếp" nó nữa) tung tăng cùng chúng nó đi uống cà phê sau câu trả lời đầy "đanh thép": "Tôi không ứng cử nữa"   

Mấy câu thơ làm vội, tặng mấy "đệ tử ruột"

Ta trở về làm “đồng bọn” của em
Nhâm nhi ly cà phê sáng sớm
Nhung nhăng hàng bánh, hàng chè chiều muộn
Xòe tay nói chuyện … trên trời …

Cứ thế hồn nhiên thanh thản giữa cuộc  đời
Thấm cơn nóng, lạnh  của đất trời thay đổi
Đất vẫn cằn khô, mưa sa, gió bụi …
Xám màu mây, vẫn gật đầu nghe em bảo đẹp trời

“Suýt nữa” leo cao, bất chợt thấy ở đời
Nơi sung sướng đã hẳn đâu nhà cao, máy lạnh
Cụng ly bia sẽ thấy mình chống chếnh
Thèm lắm em ơi những quán cóc vỉa hè

Cây cảnh- thì thôi, đất bãi - ta về
Cùng em rong chơi, cùng em chanh cốm
Cùng em hò reo, cùng em sầu muộn
Ta lại thấy mình cười trong lấp lánh mắt em

Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

QUÀ CHO NGÀY 8.3

Nếu coi cái Quyết định  được Chủ tịch UBND thành phố ký để điều động công tác đối với mẹ Bống là món quà cho ngày 8.3 năm nay thì quả thực món quà đó đầy những vị đắng và lẽ dĩ nhiên là nó là cái mà mẹ Bống không mong muốn.
Cũng không trách họ bởi phần lớn trong số họ khi thực hiện việc này bằng một sự khá là hồn nhiên vì nghĩ rằng đây chính là sự “cất nhắc”, “quan tâm”, “trọng dụng” đối với một người mang đầy đủ các “cơ cấu” cần thiết để tham gia vào cái gọi là “đại biểu cho nhân dân” …
Nói cho cùng, nếu điều này được thực hiện cách nay chừng hơn chục năm thì có lẽ đó là một món quà quí giá và dĩ nhiên sẽ được đón nhận một cách tưng bừng với “lòng biết ơn sâu sắc” …
Còn bây giờ, trước khi có nó thì lẽ ra người ta cũng nên hỏi người nhận có muốn nhận không? Nhận thì như thế nào?
Bây giờ người ta gần như “quẳng” nó vào mặt người nhận…
Mà điều đáng nói là đến giờ này người ta lại vẫn cứ coi đó như một “món quà”, tưởng ai nhận được thì cũng thích …

Nói tiếp
Sáng nay nhận được thông tin: được lên chức thế mà nó còn õng ẹo, không chịu nhận...
Không phải chỉ những người cho quà mà những người khác nhìn vào cũng thấy: à đấy là quà, sướng thế mà không chịu nhận.
Lẽ dĩ nhiên, với họ đó có thể là một món quà chỉ mong được nhận. Mẹ Bống thì khác ...
Mẹ Bống bảo ngay: Này,  đây là con nhà giàu, học giỏi, xinh gái nhé... đây có quyền được "chảnh" nhé. Quà thế đã là to à ... to thì mấy người lấy về mà dùng đi.


Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011

TẾT, BẠN VIỆT KIỀU VÀ CÔ GIÁO CŨ

Thường thì lẽ ra, để thể hiện sự tôn ti trật tự, cái tít này phải theo thứ tự là Tết, cô giáo và thằng bạn Việt kiều. Nhưng rằng thì là cuộc sống cứ tuôn trào, thoắt sớm, thoắt muộn, đầu tóc cứ thoắt đen, thoắt bạc rồi lại … thoắt đen (do nhuộm)… Cũng rằng thì là ta biết chả vì thế mà cô  giáo (mà cô giáo dạy văn hồi cấp III nhé) lại nghĩ là cái con bé học trò ngày xưa (giờ theo nghiệp cô một nửa) lại có ý thiếu tôn trọng với cô khi “giật” cái tít đầy …bụi bặm như thế.

Thằng bạn cũ, giờ là Việt kiều Ukraina bảo về quê ăn Tết, nhưng có thể  là để trốn tránh cái lạnh của băng giá, hoặc trốn tránh một cái gì đó còn lạnh hơn băng giá.  Hoặc cũng có thể là tìm kiếm một cái gì đó từ ở cái thành phố quê hương bé tí tẹo trên bản đồ thế giới, bé tí tẹo so với những nơi mà hơn 20 năm qua nó đã nện gót giày thình thịch (chả khác gì lũ thực dân ngày xưa- đấy là mình ví nó như thế). Tối 28 Tết nó gọi điện thoại bảo: “mày xem thế nào thiết kế gặp mặt, mùng Hai tao đi rồi”. Đúng là cái thằng xa quê lâu quá, chả biết mấy ngày giáp tết bận gần chết, có rủ cũng đố đứa nào đi nổi, có đi cũng chỉ 5, 10 phút rồi biến bởi vì hàng núi công việc không tên, ai nấy cứ tất ta tất tưởi, quần áo đầu tóc như lũ điên. Nói chuyện này với nó thì thể nào cũng sẽ nghe ngay hàng tràng câu “chửi” : “Thời đại này là thời đại nào mà chúng mày cứ long sòng sọc lên thế? Thức ăn ê hề ở siêu thị, bánh chưng thì đã có người gói nấu bán, cứ gọi điện thoại thì dich vụ là nó xong ngay. Cần gặp ai cứ di động mà gọi”. Biết là nó nói đúng, cũng biết là cãi nó thì không khó, nhưng cách tốt nhất để trả lời nó là: “ừ, để tao xem thế nào triệu tập chúng nó” … Thế cho nó xong chuyện, nếu nó có trách thì cứ đổ vấy … cho mấy đứa kia rằng gọi không được thế thôi.
Trưa mùng Một nó gọi điện bảo đến một quán cà phê ở bờ sông để nhậu cùng với nó. Chuyện này thì phải hiểu theo nhiều cách và mình cho rằng cái cách nó bảo cũng như cái địa điểm nó chọn để gặp nhau là rất phù hợp cho tâm trạng của nó và của bạn bè.  
Nó bô lô ba la thế nhưng hình như đang buồn… có thể là rất buồn trong khi lũ bạn thì vui, rất vui. Thì vui như Tết mà lại…Không như những cái buồn khác không thể đem cái vui san sẻ cho cái buồn thì cái buồn của nó, nó lại mong được khoả lấp bằng cái vui vẻ, rộn ràng của lũ bạn. Thế là nhí nhố, chuyện trò, nói xấu nhau thoải mái cho đến khi  nó đi đón cô giáo cũ đến chơi.
Đến đây là chuyện với cô giáo. Cô V. đã 60 tuổi, cô nghỉ hưu đã 5 năm rồi, lên chức bà nội bà ngoại của một lũ cháu nhưng nom chả khác mấy so với ngày xưa. Cô dạy văn bọn mình hồi trước. Cô vẫn nhẹ nhàng, phong thái đúng dân Hà Nội gốc luôn. Hồi trước, lớp mình là lớp chuyên toán, thông minh, học giỏi số 1 ở trường nhưng cũng “nhí nhố” (đúng câu cô nhận xét) vào số 1 luôn. Trong số nhí nhố ấy cô lại có vẻ “ghét” cái thằng Việt kiều này nhất vì nó vào loại “nhí nhố” nhất, vì nó là “chuyên gia” móc máy, vặn vẹo đủ thứ. Hi hi. Rất vui vì cô còn nhớ mình là viết chữ đẹp, nét chữ tròn đều và tất nhiên là viết văn vào loại khá của lớp.
Ngồi một lúc thì lũ bạn thi nhau xin phép cô em phải thế nọ thế kia và … biến. Ừ thì Tết nhất, cũng chả trách chúng nó được. Nó đề nghị mọi người đi hát karaoke. Thì phải chiều nó thôi chứ tự dưng ngày Tết đang vui thế mà lại chui đầu vào cái hộp mỗi chiều mấy mét thế thì chán chết.
Nhạc Trịnh cất lên…Tặng cô bài Nhớ mùa thu Hà Nội nhé, tặng nó bài Một cõi đi về nhé, lại tặng cô bài Em ơi Hà Nội phố nhé, rồi tặng nó bài Quê hương tuổi thơ tôi nhé …
Ánh đèn trong cái hộp mười mấy mét vuông không đủ để nhìn rõ mặt người. Tiếng nhạc ồn ào ầm ĩ át tiếng nói. Biết là cô vui vì thấy cô nhẩm nhẩm hát theo “ta còn em mùi hoàng lan, ta còn em mùi hoa sữa…ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm” . Biết là nó vui dù chả bao giờ có cái cảnh “… mùa hạ nước lũ … bắt cá giữa đồng”. Nhưng nó cũng hát theo “Ngày ấy đâu rồi… ngày ấy đâu rồi, cho tôi tìm lại,  một ngày ấu thơ…cho tôi tìm lại, cho tôi một ngày…”
    Có lẽ ít nhất thì nó đang muốn tìm kiếm lại một ngày của xưa cũ. Biết rằng là chả thể nào được nhưng bạn bè đều mong bù đắp cho nó một ngày, một ngày mới của một năm mới. Một ngày mới đầy nắng bên một dòng sông đầy gió…
          Chắc là nó hiểu…   

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

TA LÀ CON CỦA BỐ TA MẸ TA

Đôi lúc ngồi nghĩ lan man, nếu ba mình là một ông tướng hay một ông cỡ bự gì gì đó thì không biết giờ mình sẽ ra sao?
Cách nay hơn 20 năm, khi mới về làm việc tại cơ quan này, mình đã nghe người ta hỏi : “ là con cháu nhà ai mà được vào đây làm việc?” tức anh ách. Hồi ấy trả lời ngay “ba em là bộ đội”. Sau này khôn hơn (nhưng không ai hỏi) nếu ai hỏi thì thể nào cũng được nghe trả lời: “Thế anh/chị không biết à, em là cháu ngoan Bác Hồ đấy”. He He…
Ba mình là đại tá quân đội, má mình là bà già thủ kho, thủ quĩ linh tinh …Tuổi đảng của cả hai đều gấp rưỡi tuổi đời của mình. Như vậy xét về lý lịch thì những đứa như mình thuộc loại “ba đời củ chuối”, chả phải kiểm qua, tra lại, xác minh cho mất thời gian. Thế cho nên rằng tất yếu mình cũng nhanh chóng trở thành “đồng chí” của hai cụ, thêm “đồng chí chồng” nữa thì nhà mình dư tiêu chuẩn thành chi bộ.
Nói chung, cuộc đời của mình rõ ràng là chịu ảnh hưởng của hai cụ bô nhưng  hầu như cả hai cụ chả phải lo lắng cho mình nhiều. Mà thực ra có điều kiện đâu mà lo lắng cho mình. Thời chiến tranh, ba mình chỉ ghé qua xem mặt con gái xong là đi công tác miền Nam, sau giải phóng vẫn biền biệt cho nên 2 năm sau mới đưa cả nhà về quê. Má mình thì là người thành phố nhưng vào loại “nông dân cày đường nhựa” chỉ biết cắm cúi làm việc, chỉ suốt ngày ki bo, tiết kiệm, than ngắn thở dài chả nghĩ gì được quá cái nhà bếp (mà lại nấu ăn cực dở). Mới đây, vợ chồng thằng cháu biếu bà vài trăm ngàn ăn Tết đã thấp tha thấp thỏm, lo lắng hỏi mình “chớ răng hắn cho má nhiều tiền thế con?”. Thấy tội nghiệp, chả nhẽ lại bảo bà: “nó vừa trúng mánh mấy lô đất lời mấy trăm triệu, chừng đó ăn thua chi”
Từ bé đến lớn, việc học hành, ăn uống, quần áo…hầu như mình toàn tự làm. Lên lớp 6, học ngoại ngữ tiếng Anh, bọn bạn ở miền Nam vốn đã được học từ hồi ngụy nên khá hơn bọn ngoài bắc như mình là cái chắc. Ba mình thì có biết chút ít tiếng …Pháp nên thôi thì … “con cứ cố gắng hỏi bạn bè, chớ ba chịu”. Thế là tự “cày” và cũng tự hào khi ngang ngửa, có lúc còn nhỉnh hơn so với chúng nó. Quần áo thì rõ ràng là tem phiếu, chuyên môn quần “phăng” xanh, áo mặc bính của bà chị, cũng có khi tự may lấy mà mặc. Năm lớp 10, tuyển thẳng vào Phan Chu Trinh mới được có chiếc áo sơ mi trắng đầu tiên do bà chị may cho. Lớn lên đi thi Đại học, sung sướng lắm vì được ba dẫn đi vào Sài Gòn, thi xong cho đi chơi thăm bà con mấy ngày.
Mình nhớ một chuyện, có lẽ là chuyện duy nhất “lợi dụng” danh nghĩa “ông Đại tá” của ba mình. Đó là khi đi thực tập ở Bình Dương. Trong khu vực nhà tập thể nơi mình ở có một ngôi mộ nghe đâu là của ông trung tá ngụy chết hồi tử thủ. Minh và con bạn thân sợ gần chết. Một thằng bạn thấy thế nói khích: “con ông Đại tá Cách mạng mà lại sợ hồn ma của ông Trung tá ngụy”. Nó chỉ nói thế mà mình bỗng dưng thấy hết sợ thật.          
Nếu ba mình làm tướng thì sao nhỉ? Tự hỏi mà cũng tự trả lời luôn rằng thì cũng cũng rứa mà thôi. Nếu ba mình làm to hơn nữa, tỷ như ủy viên TW Đảng thì cũng chả bao giờ để mình trở thành một “cô chiêu” được nuôi dưỡng trong các “nhà trẻ TW” rồi tìm cách chen chân vào hàng ngũ các “ủy viên” từ thấp đến cao.
Nhưng mà biết đâu đấy. Nếu ba mình ở vào cương vị bự hơn, thì mình khi ấy dẫu có không muốn (có khi chưa kịp nói gì) thì người ta vẫn cứ phải cố, làm thế nào đó mà “đưa cháu lên để nối tiếp truyền thống của gia đình” cho dù mình chả có tài cán gì, thậm chí mình chỉ là đứa học hành phọt phẹt, đi xuất khẩu lao động về.
Mình cũng nghĩ là họ có lý khi làm như vậy. Còn ai trung thành với “các cụ”, nói chính xác hơn là với quyền lợi các cụ hơn là chính những con cháu nhà các cụ.
Chuyện tản mạn thế này. Mình có ông bác, chồng bà cô mình. Bà và các con đi tập kết ở ngoài bắc, ông quay lại miền Nam chiến đấu trở thành một lãnh đạo nổi tiếng của khu V, đến mức bọn Mỹ Ngụy phải treo giải cái đầu của ông với giá rất cao mà không bắt được ông. Sau giải phóng, bà cô mình đưa các con về mới biết ông có đến mấy bà ở trong nam, trong đó có một bà là em chồng của cô em gái. Bà đành ngậm ngùi câm lặng, chấp nhận thực tế ấy bởi bà cũng biết, nếu không có sự chở che, đùm bọc, trung thành của những người được coi như vợ thì ông đã chẳng sống để đến ngày đoàn viên với bà.                              
Bây giờ mình ngồi và cám ơn ba má mình không chỉ vì ba má mình đã lo lắng, nuôi dạy mình, mà cảm ơn vì chính ông bà là những người bình thường, đơn giản để cho mình cũng là một người bình thường đơn giản, để có một tuổi thơ hồn nhiên, để làm một người lớn cũng hồn nhiên. Để không ai chửi: “cái con ấy học dốt, đi xuất khẩu lao động về chừ còn lên mặt lãnh đạo. Tao thì tao đ… tin cái ngữ  ấy” giống như mình đang …chửi thầm bây chừ

Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011

SƯỚNG

Sáng Chủ nhật (gần độ trưa trưa),  ba cu Bống gọi mẹ Bống: “đi ra đây với anh một tí. Nhớ mang tiền theo".
“Tuân lệnh”, mẹ Bống le te xách ví chạy ra, leo tót lên xe máy và ba Bống chở ngay đến … cửa hàng điện thoại di động.
Tại đây, mẹ Bống được ba vui vẻ bảo sẽ mua cho mẹ Bống một “con” điện thoại mới thay cho cái điện thoại “ghẻ” của mẹ mày đi.
Thế là sung sướng, thế là phấn khởi, thế là hồn nhiên chỉ chỏ bàn luận cái nọ cái kia, không để ý thấy cô bán hàng nhìn mình với vẻ hơi hơi … không được tin tưởng lắm. Cô bán hàng đưa cho xem cái máy, không lắp pin, lại bảo “anh chị mua đi thì em lắp pin cho”. Chọn mãi được một con ưng ý, đem lại bàn làm thủ tục. Ngồi chờ mới chợt nhìn lại mình. Trời đất ơi, trong cái cửa hàng đèn LED, gương kính sáng choang, tấp nập người vô ra thế này lại xuất hiện một con mẹ mặc bộ quần áo ở nhà, khoác một chiếc áo len cũ của … bà ngoại, chân đi đôi dép nhựa của …cu Bống…hic hic … Đã thế lại còn vênh vênh váo váo, chỉ chỉ , chỏ chỏ … Chả trách mấy cô bán hàng không dám đưa điện thoại xịn cho xem. Một cách tự an ủi, chắc mấy cổ nghĩ cái ông này (chỉ ba Bống) đi  mua máy cho mụ ô sin nhà quê.
Khi trả tiền, “mụ ôsin” (lúc này đã ý thức rõ được về cái nhìn của mấy cô bán hàng cũng như về bản thân, thấy cần phải thể hiện vai trò bà chủ của mình cho … chúng nó biết tay) bèn lôi ra một cục tòan tiền 500 ngàn, cố tình xoèn xoẹt trước mặt cô thu ngân. Cảm thấy trong lòng một nỗi sung sướng vì đã “trả thù” được cho những cái nhìn thiếu tính tin tưởng khi nãy… Tất nhiên cô thu ngân, cô bán hàng đưa hai tay kính cẩn, lại còn mời chị ngồi để em lắp sim, chuyển số, thêm thẻ nhớ vào cho chị …
Lúc về, kể lại với “ông chủ” (ba Bống) về cái sự … “tự sướng” của mình. Tưởng lão “đồng cảm”, té ra lão buông một câu: “ Sướng gì mà sướng, phải trả tiền mới nhận được sự tôn trọng thế mà cũng … sướng được”
Im thin thít, tức anh ách …
Trời lạnh mà lão này lại còn dội nước lạnh nữa...