Thứ Hai, 28 tháng 6, 2010

GỬI BẠN LÀ THƯ KÝ ĐOÀN ĐB QUỐC HỘI

Tớ biết cậu là thư ký đoàn Đại biểu Quốc hội của một thành phố trực thuộc trung ương nghe rất chi là oai, nhưng trong chuyện mà tớ sắp nói với cậu sau đây thì tớ mong cậu vui lòng tự nhận là hạng điếu đóm, ăn theo nói leo mấy ông bà là Đại biểu QH của cái xứ sở xa lắc xa lơ nơi miệt vườn, quen ăn trái cây, uống nước sông Hậu.
Nói vậy vì nếu làm chân điếu đóm, ăn theo nói leo, là cái anh nhà quê chân đất mắt toét, thì cậu và cả những đại biểu QH của cậu đỡ phải chịu “cái trách nhiệm” nặng nề trước chúng tớ (với tư cách là 1 phần của những người đóng thuế nuôi các cậu)  khi lỡ quyết định đồng ý cho những vấn đề như mở rộng Hà Nội, trục Thăng Long và dĩ nhiên là cả cái dự án đường sắt cao tốc đang gây sốt mấy ngày nay.
Nếu là đứa điếu đóm, nhà quê (nói nhanh cho nó vuông) thì cậu cũng đỡ phải ra công nghiên cứu để tham mưu cho các ĐBQH của cậu về vấn để chỉ số IQ liên quan thế nào đến đường sắt cao tốc, về chỉ số GDP và những món nợ nước ngoài mà sau này đến đời con cháu nội ngoại của chúng mình chưa chắc đã trả nổi để cho một dự án mà sau này hình như chỉ để cho mấy đứa ăn lương nhà nước (được đóng thuế từ chúng tớ) như cậu đi họp Hà Nội rồi tranh thủ chuồn về cuối tuần với vợ con cho nó nhanh.
Nếu tự xưng “em là dân nhà quê” thì cậu (và các ông bà Quốc hội của cậu) sẽ dễ dàng vượt qua những lời chỉ trích nặng nề từ bà con cử tri mà trước tiên là chúng tớ, những đứa bạn vốn biết cậu từ hồi ở truồng tắm tập thể.
Nếu cứ tự nhận như rứa thì nếu cậu tham mưu cho mấy ông bà Quốc hội của cậu nhấn nút NO với mấy dự án tào lao nêu trên thì cũng không bị mất lòng mấy thủ trưởng Chính phủ, Bộ ngành đang ra sức kỳ kèo cho dự án “trên trời” của họ được thông qua trong khi dân chúng đang đánh giá nó chả khác nào cái cảnh dân mình đang đu dây cáp qua sông Pôkô.
Cái này viết mấy bữa nay rồi, chỉ chờ khi Quốc hội nhấn nút với đa số phiếu YES cho dự án tàu cao tốc là “chửi” ngay thằng bạn khoá mình. May quá, tàu cao tốc bị phanh kịp thời, nhưng cũng post lên cho cậu coi đó mà rút kinh nghiệm, lần sau có dự án nào đưa ra thì biết đường tham mưu cho “chuẩn” để khỏi bị “chỉnh” nghe chửa.
Cậu hiểu cho rằng tớ viết những điều này trên tinh thần vô cùng quí mến cậu đấy dù cậu chỉ là tên “điếu đóm” mà thôi bởi vậy nên khoá mình cũng có Đại biểu Quốc hội đó nhưng không nhắn nhủ, cũng không chỉ trích gì . Vì sao thì chắc “điếu đóm” cũng hiểu      

Thứ Năm, 17 tháng 6, 2010

ĐI KÉO GHẾ

Sinh nhật mẹ Bống. Mẹ rủ Bống và bà: “Hôm nay cả nhà mình đừng ăn cơm nhà nữa mà đi kéo ghế đi”. Bống ngơ ngác hỏi: “đi kéo ghế là gì hả mẹ?”   
Bà không đi, hai mẹ con rủ nhau đi ăn phở. Mẹ ngồi ăn và kể cho Bống về chuyện đi kéo ghế.
Hồi còn ở Hà Nội, khoảng đầu những năm 70 thế kỷ trước, (khi ấy mẹ chừng 5,6 tuổi) chiến tranh ác liệt lắm, cuộc sống thiếu thốn trăm bề. Thế nhưng ông bà vẫn có lệ, hễ đến sinh nhật của một người trong gia đình là cả nhà lại rủ nhau “đi kéo ghế”. Đi kéo ghế là cách nói vui của ông bà để chỉ việc cùng nhau đi đến cửa hàng ăn uống mậu dịch để ăn phở.  Mẹ nhớ hồi ấy, ở ngay góc ngã tư gần chợ Hàng Da, Hà Nội có một cửa hàng ăn uống. Thời bao cấp, lại chiến tranh, ở nhà chả mấy khi được ăn thịt, cá nên mỗi khi được “đi kéo ghế” là mừng lắm, ăn cái gì cũng ngon. Kể lại hơi buồn cười, chứ hồi ấy tiếng là đi ăn phở cửa hàng nhưng bao giờ bà ngoại cũng mang theo một cặp lồng đựng …cơm nguội để tận dụng cái nước phở còn thừa sau khi đã ăn hết bánh phở và thịt. Mẹ nhớ như in cái cảm giác vui sướng háo hức khi thấy bà ngoại bê bát phở nóng hổi nghi ngút khói từ trong quầy hàng ra. Mẹ sung sướng, mắt sáng lên khi nhìn vào cái váng mỡ vàng vàng trên bát phở, rồi lại nhắm mắt hít hà cái mùi thịt quyện với mùi hoa hồi thảo quả thơm lừng. Thấy mẹ ăn ngon lành, ông bà ngoại sẻ thêm phở vào bát cho mẹ, chỉ chừa chút nước để ăn với cơm nguội mang theo.
Bát phở hôm nay ăn cùng với Bống, nghĩ lại chuyện xưa vừa ăn vừa buồn, thấy nước phở sao mà đăng đắng. Từ khi rời Hà Nội vào Đà Nẵng, cả nhà không còn cái lệ “đi kéo ghế” như trước, cũng không ai nhắc đến 3 chữ “đi kéo ghế” để gợi nhớ lại chuyện xưa.     

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

SÂU

Mặc dù có vẻ ngoài và tính cách mạnh mẽ như đàn ông nhưng  mình chúa sợ một thứ. Đó là ....sâu. Eo ôi, những con sâu xanh lè to bằng ngón chân cái, dương đôi mắt tròn như hạt đậu đen...nghĩ mà phát kinh. Nhưng kinh nhất phải kể đến là sâu róm. mới nghĩ đến đã nổi da gà... tởm quá. Rồi có một thứ cũng là sâu, nhưng nó là sự pha trộn giữa sâu xanh to to và sâu róm. Co này gọi là con nái. Con nái này ai vô phúc đụng vào thì ngứa lắm. Nái thường làm tổ trên cây dừa, mình xanh lè, lông xanh lè... 
Ấy vậy mà có lần mình thấy ông bố của con bạn trèo lên cây dừa bắt nái. Lâu lâu, ông lại ném xuống đất một con cho thằng cu con dùng dép đập bẹp bẹp. Mình ngạc nhiên hỏi sao bá không sợ ngứa à. Ông già cười khà khà bảo. cái giống này nếu bu vào người, vào lớp da bên ngoài thì ngứa lắm nhưng nếu dùng tay bắt,  cái lớp da bên trong lòng bàn tay thì không sao cả.
Ái chà. Hay thật đấy. Cái lòng bàn tay con người lại là cái vũ khí lợi hại nhất để chế ngự cái giống vật kinh tởm và quái dị kia. Hay thật nhưng chả bao giờ dám dùng để bắt sâu cả.
Lớn lên đi làm mới hay. Sâu bọ nhung nhúc, chả thấy ai bắt, hay chả ai biết dùng lòng bànn tay để bắt hoặc như mình biết dùng lòng bàn tay để bắt nhưng lại ... kinh quá nên không dám bắt.         
   

CHỌN GIÀY, GIỮ GIÀY

Đang làm việc rất chăm chú, mà khi làm việc chăm chú thì chân thường để …lên ghế. Đến khi, có khách, phải thò chân xuống mang giày vào thì mới không thấy giày đâu. Nhìn quanh thấy đôi giày nào lạ lạ, mới mới, chợt nhớ sực ra mình mới mua nó ngày hôm qua.
Bao lâu nay mình ít khi quan tâm đến chuyện quần áo, giày dép lại càng không để ý. Hầu hết quần áo, giày dép đều được bà chị ngoài Hà Nội trang bị cho sau khi bả đã …thải ra. Hãn hữu lắm, chỉ khi bị rách giày mà bà chị chưa kịp gửi vào thì mới đành phải đi mua cái khác. May mà  không bị “khiêm tốn chiều cao” nên đỡ phải đi mấy đôi giày cao gót  chớ đi vào là … chết liền. Mình cũng không có tính giữ gìn bởi đơn giản cứ nghĩ “nó là cái phục vụ cho mình. Chăm chút, giữ gìn quá đâm ra thành mình đi phục vụ nó” . Thế nên, bà chị và bà già cứ ca cẩm mình mặc quần áo và đi giày dép như …phá. Đôi giày vừa rồi chị cho chắc loại tốt nên đi cũng hơi lâu lâu (vài tháng) đến nay đã rộng và bị trầy xước, bong tróc xấu xí hẳn. Mấy cha cơ quan nhìn thấy kiếm cớ chê lên chê xuống. Mình cười cười và nghĩ bụng: “Thì chả có gì chê nên chê cái chuyện giày dép chớ chi. Cho chê thoải mái luôn”.
Mình bị chê chuyện ăn mặc, giày dép thì cũng là chuyện thường. Chê hoài, chê hoài rồi người ta cũng …chán. Nhưng nói đến chuyện này lại nhớ đến ngày xưa mình mượn chuyện giày dép để phê bình “thẳng cẳng” một ông bạn lớn tuổi khiến ông này nhớ mãi.
Hồi đại học, lão tổ trưởng tổ mình vốn là một anh chàng nhà quê, chân chỉ hạt bột. Anh học hành cũng khá, lại chăm chỉ “điều nghiên” nên được anh em tín nhiệm, sau có lần được bầu thành lớp trưởng  Riêng mình thấy anh chỉn chu một cách thái quá khiến một đứa thích thoải mái như mình đôi khi khó chịu vì cái cách anh cứ hay ý kiến phê bình xét na xét nét, rồi có lúc lại khen lấy khen để làm mình phát ngượng. Thế rồi năm cuối, chả hiểu ma xui quỉ khiến thế nào, anh “bập” ngay vào yêu một chị cùng khoá với những đặc điểm trái ngược hẳn với tiêu chuẩn “người yêu lý tưởng’ mà anh thường kể. Cũng từ ấy, anh thay đổi hẳn tâm tính 180 độ. Anh không thèm tham gia các hoạt động của lớp. Anh trở nên khoái uống rượu, uống rồi lại về quậy ký túc xã chỗ phòng chị em. Nhìn anh lè nhè ngồi phệt dưới đất chỗ phòng “bà xã tương lai”, ai nấy đều ngán ngẩm. Vài đứa con gái phát biểu rằng anh đã làm mất trong nó hình ảnh một người mà nó đã coi là “thần tượng”. Chúng đặt cho anh cái tên Giang Minh Sài (nhân vật trong Thời xa vắng cúa Lê Lựu), ban đầu anh không biết, nhưng sau hiểu ra anh chửi bới, đòi đánh gần hết lũ con gái. Có điều, đối với mình, anh lại có vẻ tử tế. Không bao giờ anh xỉa xói, nói xấu gì mình nên mình cũng không khích bác gì anh, chỉ không nói chuyện với anh vui vẻ như trước nữa.
Đến lúc gần ra trường, tình cờ mình gặp anh trong khuôn viên trường và anh vui vẻ rủ mình đi uống nước. Trong câu chuyện, anh thật thà bày tỏ rằng anh rất quí mến mình và mong mình cho anh những nhận xét thật khách quan về bản thân. Anh hỏi:
- Anh biết em cũng như cả lớp mình bây giờ ghét anh lắm. Mấy đứa kia thì anh không ngại, nó thương ghét anh thì anh cũng không quan tâm. Nhưng dạo này anh thấy em không nói chuyện gì với anh cả nên anh nghĩ chắc giờ đây em khinh ghét em lắm.
Nghe anh nói thế mình cũng thấy tồi tội, không muốn nặng lời với anh. Nhưng nghĩ anh đã nói thế thì mình cũng nên thẳng thắn, hơn nữa gần ra trường rồi, có nói gì thì nói luôn chớ để lại thì hồi nào mời nói. Thế là mình bảo anh:
- Mấy đứa con gái lớp mình coi anh là thần tượng, mẫu người chỉn chu nên khi thấy anh như vậy, chúng nó bị “sốc” thì cũng là chuyện thường. Riêng em thì hồi đó tới giờ chưa bao giờ anh là “thần tượng” của em cả nên chẳng có chuyện sụp đổ thần tượng như tụi nó. Em nhìn anh và nhận ra một điều rằng anh đang giữ cái đạo đức phẩm chất của anh như người ta giữ giày vậy.
Anh trố mắt hỏi:
- giữ giày là sao? Anh không hiểu.
- Thì là như vầy. Ban đầu khi anh có một đôi giày mới mua, anh cẩn thận giữ gìn, đặt từng bước chân, chỉ sợ bẩn giày. Chỉ một vệt bẩn đã khiến anh phải lo lắng, giặt giũ, tẩy rửa cẩn thận. Thế nhưng, chỉ một thời gian ngắn sau, khi đôi giày đã cũ cũ chút ít thì anh không ngại ngần mà dẫm đạp thoải mái, thậm chí cho nó vào bùn đất, anh cũng chả quan tâm. Vậy đấy…
Nghe xong, anh không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi yên.

Mươi năm sau gặp lại anh ở Đà Nẵng. Anh lúc này là Thạc sĩ, giảng viên Đại học ra đây dạy lớp tại chức. Anh mời (nói đúng hơn là biểu lớp trưởng tại chức mời) cho bằng được mình ra tiếp. Sai lầm lớn nhất là hôm ấy mình lại bảo ông chồng mình đi cùng bởi hôm đó anh làm mình nhiều lúc thấy quá xấu hổ vì cách cư xử ăn nói của anh. Anh đổ đốn quá. Đổ đốn bê tha một cách không thể tưởng tượng được.
Vài năm sau nghe lũ bạn nói anh ngày càng tệ hơn. Vợ chồng thì chằng chuộc, con cái hư hỏng, bản thân anh cũng bệnh tật. Lại nghe nói anh đi đâu cũng bắt học sinh phải chiều chuộng cung phụng anh cái khoản gái gú. Nghe chỉ muốn lộn mửa….

Mà riêng gì anh, bao nhiêu người xung quanh mình đây, áo quần xông xênh, giày dép hàng tá, suốt ngày chỉ soi gương ngắm vuốt, chỉ sợ người khác chê mình ...ăn mặc xấu, chứ chả sợ người ta nói mình tệ. Ông bà mình bảo đấy là phường "giá áo túi cơm" cũng chả oan tí nào.   
Cũng may, đến giờ mình vẫn chưa bị ai mắng cho là “em giữ gìn cái đạo đức của em như giữ … giày em” mà chỉ bị chê “Người zậy mà sao quần áo giày dép gì mà xấu thế”

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

MÌNH ĐÃ TỪNG LÀM LỚP TRƯỞNG

Hồi ấy (năm 1977), mình mới lơ ngơ từ Hà Nội vào Đà Nẵng. Hồi ấy miền Nam học hệ 12 còn miền bắc học hệ 10 nên khi tốt nghiệp lớp 3 Hà Nội, mình suýt bị bắt học lớp 4. Rất may với thành tích học tập vào loại xịn của trường xin Hà Nội mình đã được nhảy cóc lên học lớp 5 với cam kết của ba với cô hiệu trưởng rằng "cho cháu học thử 1 tháng nếu không tiếp thu được thì xuống lớp 4 học". Rứa rồi tháng đầu tiên, mình đứng nhất lớp nên nghiễm nhiên không bị xuống lớp 4 nữa. Sau này nghe con Th. kể lại, hồi năm trước thằng H. luôn đứng đầu lớp. Đến khi con Th. cũng ngoài bắc vào đứng nhất lớp thì thằng H. khóc te tua. Năm sau thì con Th. lại là đứa khóc sướt mướt vì bị mình cướp ngôi. He he
Mình vào lớp sau, lại nhỏ tuổi hơn nhiều đứa, chả quen đứa nào, cũng không nói chuyện gì với ai (hồi ấy rụt rè lắm chứ không lắm mồm, mẹ Đốp như chừ) nhưng chả hiểu sao thầy giáo lại chọn ngay mình làm lớp trưởng. Hồi ấy nhận nhiệm vụ lớp trưởng gần như là do thầy bảo phải răm rắp làm theo chứ chẳng được vặn vẹo từ chối gì. Lớp mình hồi ấy gần 40 đứa, đa số là mấy đứa ở trong Nam, mà trong Nam thì hầu như là con em nhà nguỵ quân, nguỵ quyền trước giải phóng. Cho dù tất cả chúng mình đều còn nhỏ, chưa hiểu mấy về chế độ này chế độ nọ nhưng những đứa ngoài Bắc vào như mình (bọn trong này gọi là con cán bộ, Bắc cầy) thì thường ăn mặc lùi xùi hơn, lại hay nói những chuyện cao xa hơn và lẽ dĩ nhiên là ...viết văn hay hơn. Ngược lại bọn miền Nam thì đời sống khá hơn, ăn mặc chải chuốt hơn và giỏi toán với Anh văn hơn. Mình nhớ hồi ấy mình cứ bị chúng nó trêu chọc vì nói toàn tiếng Bắc khi hô cả lớp xếp hàng.
Mình làm lớp trưởng từ năm lớp 5 đến năm lớp 9. Năm nào cũng xin cô thầy thôi không làm lớp trưởng nữa nhưng rồi lại bị cả lớp bỏ phiếu nhất trí bầu lại làm lớp trưởng. Hồi đầu thì cũng nhiều đứa ghét, thậm chí còn bị oánh nhưng  từ năm lớp 8 thì cả lớp đã trở thành một tập thể khá thân thiện và lớp trưởng thì cực kỳ uy tín nhất là với tụi con trai. Lớp trưởng cũng không ít lần phải gánh chịu những trò đùa tai quái của lũ bạn. Khi thì cả một xô giấy vụn được kê hờ lên cánh cửa để khi lớp trưởng mở ra thì .... đổ ụp xuống đầu 
Đến năm lớp 9 có một chuyện khiến cho uy tín lớp trưởng tăng nhanh trong đám ... con trai. Chuyện là con Th là con cô giáo hiệu phó nhà trường. Nhà nó ở gần nhà thằng H. Chả biết ở nhà chúng nó gây chuyện gì với nhau mà hai đứa luôn xung khắc lên lớp mắng chửi nhau suốt ngày. Một hôm thằng H. và mấy đứa con trai chặn đường oánh cho con Th. một trận. Dễ hiểu là sau đó Hội đồng kỷ luật nhà trường họp có mời lớp trưởng đến dự. Buổi họp khá căng thẳng. Thằng H. thì cũng là con cán bộ nhưng mấy đứa cùng nó đánh con Th. thì lại là con nguỵ quân, nguỵ quyền, công giáo ... đủ cả. Trong cuộc họp lẽ dĩ nhiên có ý kiến đuổi học những thành phần quậy phá, gây rối... Cuối cùng, họ mời lớp trưởng có ý kiến (dân chủ ra phết). Mình mới phát biểu rằng: Thứ nhất bạn H là con trai mà đánh bạn Th. con gái là sai. Nhưng bạn Th. cũng rất sai khi mắng bạn H. là "đồ chó đẻ". như vậy bạn Th. không chỉ xúc phạm đến bạn H mà còn xúc phạm đến mẹ bạn H. nữa. Cho nên việc xử phạt theo em là nên công bằng đối với cả hai bạn chứ không chỉ riêng bạn H.
Hình như cả Hội đồng hơi... ngớ người ra vì cái tình tiết mới này, vì hình như chưa ai nghĩ đến điều rằng con của cô hiệu phó có lỗi, hoặc nếu biết thì cũng chẳng ai dám nói.
Sau khi "phát biểu" xong, lớp trưởng được cho về lớp để Hội đồng tiếp tục bàn bạc. Rồi sau đó, chả thấy kỷ luật đứa nào nhưng nghe đâu con Th. về bị ăn một trận đòn nên thân...
Thằng H và cả lũ con trai kể từ đó nể lớp trưởng hẳn (không biết ai nói cho nó biết). Bố mẹ nó thì cứ bảo mình đến nhà chơi. Mẹ nó làm nhà máy nhựa, hôm mình đến nhà với đôi dép Sông Hàn rách (đã được má mình khâu lại) nên hôm sau đã gửi ngay cho thằng H. mang lên "biếu" lớp trưởng một đôi dép Sông Hàn mới tinh.
Hình như đó là món quà "nhận hối lộ" đầu tiên của mình và làm mình nhớ mãi... 
Hơn 30 năm sau đi học lớp ...lái xe ô tô. Ông thầy chủ nhiệm cũng có lần tình cờ gặp biết mình nên "dùi" cho  đám học viên đề nghị mình làm ban cán sự lớp. Mình liền phát biểu:
- Tui không từ chối chuyện làm cán bộ lớp nhưng thú thật với lớp là tui chỉ quen làm lớp trưởng thôi. Làm từ hồi còn học tiểu học cơ.  Mà cũng nói thiệt tuy tui là phụ nữ nhưng ba chuyện cơm áo gạo tiền là tui ... ẹ lắm. Nên nếu lớp mình muốn có sự khác biệt mà đồng ý bầu tôi làm thì tui hứa làm tới nơi. Còn nếu bầu tui làm lớp phó cơm áo gạo tiền thì đề nghị bầu người khác.
Nghe xong, cả lớp ... choáng. Thầy chủ nhiệm càng choáng nhưng không còn cách nào khác vì cả lớp biểu quyết rầm rầm. Thầy bảo lần đầu tiên có lớp trưởng trường này là nữ. Cuối khoá học, lớp mình thi phát một đậu trên 95%.
Riêng cả lớp biết ơn lớp trưởng vì không phải đóng thêm 750.000 đồng và cũng không nhậu nhẹt linh tinh như những khoá khác (lớp trưởng là nữ nên không sử chuyện nhậu nhẹt). Chi phí học lái xe vì thế giảm hẳn. Đi ra đường thỉnh thoảng lại thấy mấy cánh tay giơ lên vẫy vẫy: a... chào lớp trưởng! Không biết là đứa nào... chỉ thấy vui.     

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

TẢN MẠN CẦU LÔNG

Nếu ai đó hỏi cái gì là niềm tự hào nhất của mình thì mình sẽ nói ngay đó là được cùng chồng vác vợt đi đánh cầu lông mỗi buổi sáng.  
Theo các chuyên gia đánh giá, cầu lông là bộ môn thể thao có cường độ vận động cao thứ nhì (chỉ thua môn bóng rổ). Môn bóng đá chạy nhiều là thế nhưng mới chỉ đứng ở vị trí thứ 8 thôi đấy. Đặc điểm của cầu lông là người chơi luôn ở thế bị động, đòi hỏi phải nhanh, nhạy, phán đoán chính xác vị trí lên cầu của đối phương, vị trí đứng của đồng đội mình, động tác phải mạnh (dùng lực cổ tay là chủ yếu) nhưng  lại phải kết hợp với sự khéo léo, dẻo dai của cả cơ thể. Cầu lông cũng đòi hỏi sự khôn ngoan, biến hoá trong lối đánh, nhanh nhạy phát hiện những yếu điểm của đối phương để khai thác. Lốp cầu dài để kéo đối phương ra phía sau rồi bất ngờ bỏ nhỏ phía trước, đưa tay bên phải nhưng lại đánh cầu sang trái, dứ dứ cho đối phương tràn lên nhưng lại đẩy cầu ra sau … là những chiêu mà không cầu thủ nào là không biết, biết rồi nhưng vẫn cứ bị lừa, bị thua hoài.
Chơi cầu lông khi đã trở thành thói quen, niềm đam mê thì thật khó mà từ bỏ. Đã gần 10 năm nay, mùa đông cũng như mùa hè, nắng cũng như mưa, sáng nào không dậy sớm đánh cầu là ngày ấy mình cứ bần thần, mỏi mệt, không làm được việc gì cho nên hồn.
Triết lý …cầu lông
Mình có ông anh làm giám đốc một doanh nghiệp xây dựng. Trước đây anh cũng chơi cầu lông, nhưng từ khi làm giám đốc thì chuyển sang chơi tennis. Anh em gặp nhau, anh hăng hái rủ mình sang chơi tennis vì “thấy em có dáng người phong độ và có tố chất”. Khi nghe mình từ chối, anh lên tiếng kẻ cả:  “ chắc em không muốn vì coi ten nis như môn thể thao quí tộc, tốn kém chớ chi”. Mình bảo: “không phải thế, mà vì em không muốn người khác phải đi nhặt banh cho mình.”
Nghe vậy, ông anh mình trợn mắt: “trời ơi, cái con này, tưởng mày tân tiến hiện đại ra răng chớ bữa ni mà mày còn nghĩ rứa a?. Bây chừ xã hội phân công rồi, ai đánh banh thì đánh, ai lượm banh thì lượm chớ. Mà chúng nó làm thế đều có tiền cả đó, không có làm không công đâu”
Nghe thế, mình mới tức khí lên bảo: “Em nói anh nghe nè. Môn ten nis của anh có khi không tốn tiền bằng môn cầu lông của em đâu đấy nhé. Một hộp banh của anh cũng chỉ ngang giá một hộp cầu lông của em thôi, có khi còn ít tiền hơn đó. Cái vợt của anh cũng thế. Thế nhưng em không muốn chơi tennis vì chỉ đơn giản rằng em không muốn người khác phải đi nhặt banh cho mình. Mình đánh cầu lỗi thì mình đi lượm cầu giống như thể cái gì mình làm sai thì tự mình phải là người phải chịu trách nhiệm. Ít nhất là trong việc chơi”.
Nghe xong, ông anh mình im lặng, không nói tiếng nào. Từ đó hết rủ mình đi đánh tennis cũng như hết ba hoa cái sự thắng thua, rồi các mối quan hệ này nọ trên sân…
 Rồi đến một anh bạn khác mới tập chơi cầu cứ bảo “em đánh nhè nhẹ cho anh đỡ nhé”. Mình cũng nói thẳng thừng: “chơi cầu lông em không thích những người cứ nâng niu, đánh nhẹ nhàng với mình. Như vậy mình sẽ không lên tay được. Em muốn họ cứ chơi hết mình, đập mạnh, đánh hiểm… thì mình mới tiến bộ được. Lần thứ nhất không đỡ được, lần thứ ba, thứ tư không đỡ được nhưng lần thứ năm thì mình sẽ phải đỡ được”
Nhí nhố cầu lông
Trên sân cầu lông cũng xảy ra nhiều tình huống ái ố, hỷ nộ không kém gì những sinh hoạt tập thể khác. Trên sân, ông chồng đánh cầu thì chị vợ ở ngoài hò hét: “chồng ơi, cố lên! cố lên!”. Bất kể lãnh đạo hay nhân viên, đã vào sân coi như bằng vai phải lứa, tha hồ hò hét, chỉ chỏ. Có anh Giám đốc, sau khi đỡ hụt quả cầu quay lại mắng anh nhân viên (cùng một bên với mình) rằng: “ Tớ đã bảo “kìa!” rồi mà cậu lại đánh trượt”.  Một chị hồn nhiên nói với anh đồng đội: “anh ở trên cứ đẩy sâu sâu vào nhé!”. Có ông Bộ trưởng đạo mạo nhưng vào sân cũng vô tư la hét, nhảy nhót chả kém gì ai. Thể thao đã thực sự kéo xích mọi người trong một niềm đam mê chung. Có những phút giây sảng khoái khi cùng nhau đọc mấy câu thơ vui:
Hoan hô phong trào đánh cầu
Lông cơ quan được đứng đầu toàn tinh (tỉnh)
hoặc
Cơ quan có phong trào cầu
Lông vừa mới nhú lúc đầu còn thưa
hoặc
Chị em mặc váy đánh cầu
Lông bay vun vút qua đầu anh em
Có người tức cảnh sinh tình, tả về khí thế phong trào cầu lông cơ quan mình bằng mấy câu thơ:
Chiều chiều ai nấy quần đùi
Áo thun vác vợt thấy vui dễ sờ (sợ)
Vui vẻ, sảng khoái nhưng trên sân cũng không hiếm những người có máu ăn thua, thích chỉ chỏ bày vẽ, nhăn nhó người khác trong khi bản thân mình thì đánh dở ẹc. Có trường hợp ông chồng tức khí bẻ gãy vợt bà vợ chỉ vì chị này đứng ở phe đối phương mà đánh thắng chồng (!). Rồi không thể nói những tai nạn, rủi ro khi ham cầu mà sái chân, bong gân là chuyện thường ngày hoặc nặng hơn thì bầm mắt vì bị cầu đánh vào, rách mặt vì vị vợt của đồng đội khua trúng. Có bà vợ ham đánh cầu quá nên đôi khi cũng bị đức ông chồng cằn nhằn (hoặc ngược lại) nhưng nói chung, chưa thấy ai phải ly hôn vì ham cầu lông.
Nói đến cầu lông không thể không nói đến ông Chủ tịch Liên đoàn cầu lông Huỳnh Văn Chính. Nhắc đến cái tên này mọi người biết ngay bởi đấy là một người nổi tiếng về nhiều lĩnh vực: một giám đốc giỏi của Công ty Dệt may 29-3, một đại biểu Quốc hội tích cực, và là một người có khiếu hài hước đặc biệt. Ông khoe : “mình có mấy câu thơ đọc cho nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải (Chủ tịch danh dự liên đoàn cầu lông) nghe, Thủ tướng thích lắm:
Chẳng nên cầu danh cầu lời
Cầu lông sẽ kéo vòng đời dài hơn
Từ dân cho chí các quan
Khắp thành đô, khắp thôn làng đều chơi”
Có lẽ cũng nên mượn lời thơ của ông chủ tịch liên đoàn cầu lông để kết thúc bài viết này./.

Thứ Ba, 9 tháng 3, 2010

HOA VÀ NGƯỜI ĐÀ NẴNG


Thời đó (nói thế cho xa xưa một tí, chứ thật ra chỉ cách nay chưa đầy chục năm), ngày Tết đến thăm nhà một người bạn thân, tôi trầm trồ thán phục trước bình hoa lay ơn đỏ rực mà bạn hãnh diện khoe là đưa từ Đà Lạt về. Tôi cũng có lần phải vác một bó lớn hoa cúc đại đoá và hoa hồng từ Hà Nội về cho những người thân. Cái thời đó,  cứ thầm ước ao… phải chi Đà Nẵng có được những đoá hoa đẹp như thế…

Thực ra, không phải là tôi không biết mảnh đất Đà Nẵng vẫn có những tên tuổi làng hoa như Phước Mỹ, Hoà Cường, Bắc Mỹ An…Hay xa hơn chút nữa là đến Hội An, một vùng đất truyền thống của hoa và cây cảnh. Mỗi dịp Tết đến, trước quảng trường nhà hát Trưng Vương phủ kín những sắc màu rực rỡ của hoa. Thế nhưng, quanh đi quẩn lại lại chỉ thấy toàn là hoa thược dược, hoa hồng, hoa cúc…đơn điệu. Đôi khi, tôi thầm nghĩ, hay người Đà Nẵng không yêu hoa?. Nói vậy thật quá đáng nhưng nhiều khi vẫn thấy chạnh lòng khi hoa Đà Nẵng không thể so sánh với các làng hoa Ngọc Hà, Đà Lạt hay chỉ đơn giản là so sánh với Hội An. Hoa Đà Nẵng bấy giờ chỉ thấy toàn là hoa cúc, hoa hồng dành cho những ngày rằm, mùng một để cúng quảy. Các dịp lễ hội, khánh tiết, sinh nhật , ngày 8.3… cũng hiếm thấy ai mang hoa đi ngoài đường. Có lẽ một phần vì người Đà Nẵng không chuộng hình thức, quen với nếp sống chân chất, “ăn một cục, nói một hòn” mà cũng có thể hồi ấy dân Đà Nẵng mình còn khó khăn quá, lo cái ăn cái mặc còn chưa đủ, nói chi đến chuyện hoa hoè…
Thoắt đó, gần mười năm, diện mạo Đà Nẵng bắt đầu thay đổi, bắt đầu khởi sắc. Và hoa đã góp phần tô điểm cho diện mạo đó. Đầu tiên có thể nhận thấy trên những sạp hàng hoa ở các chợ Hàn, chợ Cồn, chợ Siêu thị … đã xuất hiện cơ man nào là hoa, mà toàn là hoa đẹp. Hoa Hồng đằm thắm, Hoa Cúc vàng rực, Hoa Liz đài các, Hoa Kèn kiêu sa … đua nhau khoe sắc. Không chỉ có thế, trên các tuyến đường lớn đã hình thành những shop hoa sang trọng với các loại hoa nhập ngoại, hoa từ các nơi khác đưa về và có lẽ cũng làm ăn rất phát đạt. Giờ đây người Đà Nẵng dễ dàng thưởng thức những nhành hoa phong lan của Thái Lan, hoa tuy lip của Hà Lan, Hoa sứ Nhật Bản xen với hoa Hồng, hoa lay ơn Đà Lạt; ngày Tết đến thì có đào Nhật Tân, mai vàng Bình Định sánh cùng  với quất Hội An … Trên đường phố, thỉnh thoảng ta lại bắt gặp hình ảnh đẹp về một cô gái (hay một bà cụ) gánh hàng hoa đi bán dạo…hoặc có khi là trên chiếc giỏ xe của các thiếu nữ đựng một lẵng hoa xinh xắn… Hoa đã dần dần hồn nhiên len lỏi đến tận các gia đình, trong các cửa hàng, cơ quan, trường học. Hoa tiến dần lên những bục cao danh dự, xếp thành thảm hoa trang trí cầu kỳ trong những dịp lễ hội, khánh tiết trang trọng. Hoa được tôn thêm vẻ đẹp nhờ những lẵng hoa, lọ hoa, bó hoa được trang trí kiểu cọ. Cơ quan tôi có tiếng là nghiêm cẩn, lãnh đạo cũng không mấy để tâm đến chuyện hình thức. Ấy vậy mà sếp tôi vẫn yêu cầu bộ phận phục vụ ngoài việc bày hoa cắm hoa đầy đủ trong những dịp khánh tiết, thuê người chăm chút vườn hoa cơ quan, thì hàng ngày phải trang trí hoa tươi tại các phòng làm việc và phòng trực tiếp khách. Ngắm những đoá hoa tươi trong phòng cảm thấy như những  mệt mỏi căng thẳng của công việc vơi đi quá nửa. Chính vì vậy, tuy không nói ra nhưng chúng tôi ai cũng công nhận riêng việc này sếp cực kỳ tâm lý. Nghe đâu thành phố đã qui hoạch và chỉ trong tương lai gần, Đà Nẵng sẽ có một vùng trồng hoa ôn đới gần ngay đỉnh Bà Nà góp phần tạo nên một điểm nhấn du lịch văn hoá cho thành phố. Sao lại không nhỉ, khi chúng ta có quá nhiều thuận lợi về địa lý, thổ nhưỡng, khí hậu và cả tâm huyết cho cái vùng hoa ấy được hình thành. Nói đến đây tôi đã mơ màng đến thương hiệu hoa tuy lip, hoa phong lan Đà Nẵng xuất ra hai đầu đất nước và biết đâu sẽ sang thẳng Thái Lan , Singapore ...      
Ngày Tết đã sắp đến gần, người dân Đà Nẵng lại có dịp chiêm ngưỡng những vẻ đẹp của bạt ngàn hoa trong Chợ hoa xuân hàng năm  hứa hẹn những sắc màu rực rỡ hơn, mới lạ hơn, độc đáo hơn và …nhiều hơn mọi năm. Dự báo năm nay giá hoa sẽ cao hơn do diễn biến thời tiết không thuận lợi. Nhưng có hề gì, những chậu địa lan, chậu mai thế với giá hàng triệu đến hàng chục triệu đồng sẽ vẫn “hút hàng” không kém những năm trước. Thế mới biết dân Đà Nẵng mình cũng “ghiền” hoa đâu có thua kém gì thiên hạ. Thế cũng mới biết dân Đà Nẵng mình đã giàu lên trông thấy. Tết này, thành phố mình tiếp tục phát huy sáng kiến của năm ngoái khi làm một đường hoa tuyệt vời bên bờ sông Hàn. Tản bộ trên đường hoa, trong mơn man hơi gió mùa xuân từ bờ sông thổi vào có thoảng hương hoa, ngỡ đâu xa xa như ở trời Tây mà lại gần gũi ngay bên cạnh mình thật không còn gì bằng.
Nói vậy, nhưng thông qua thú thưởng hoa cũng dễ dàng nhận thấy mức sống của người dân Đà Nẵng đã được nâng lên đáng kể. Đi kèm đó là tư duy, lối sống, nếp sống văn hoá mới mẻ, hiện đại đã dần được hình thành và ngày càng phát triển. Nó thể hiện rõ sức sống của một thành phố năng động, hiện đại giàu tiềm năng và biết phát huy tiềm năng.
( Bài này viết mấy năm rồi nhưng mới đây đọc bài của Trương Duy Nhất về hoa Đà Nẵng mới post lên. Đúng là Người Đà Nẵng rất biết trân trọng hoa, có người đem nước trong nhà mình ra tưới cho hoa ngoài đường, không bao giờ có cảnh cướp hoa, chẳng có ai "bảo vệ" hoa như ở Hà Nội, sau Tết cũng chả thấy một cọng rác hoa nào vương vãi ra đường. Đà Nẵng mình hay thế chứ... Đấy mới là đang xây dựng "có nếp sống văn minh đô thị" thôi đấy nhé. Chứ nếu xây xong rồi hoặc có cả ngàn năm  văn hiến như thủ đô mình thì ... chắc hoa phủ hết đường đi... hì hì) 
Hoa Đà Nẵng: