Thứ Hai, 5 tháng 8, 2013

K10 của chúng mình





Vừa trở về từ Cần Thơ sau 3 ngày họp lớp, mệt nhoài mà niềm vui và niềm tự hào cứ mãi dâng tràn. Vâng, có một k10 (tên khóa học đại học của chúng mình ở trường Đại học pháp lý, nay là trường luật, niên khóa 1085-1989) như thế, một K10 để khi nhắc đến tên lại thấy lòng trào lên những cảm xúc thật ấm áp, có người còn cho đó là nguồn năng lượng để 2 năm có thể nạp lại bằng những cuộc họp lớp như thế này.
Họp lớp năm nay với 30 thành viên, ít hơn mọi năm. Lý do thì nhiều, như chuyện đổi lịch, chuyện thông báo muộn, người bận, người ốm … Lớp hơn trăm người, ở rải khắp các tỉnh thành phía nam, chuyện họp hành dù là đã thành thông lệ, đã được nhắn nhe, kêu gọi, hẹn hò nhưng chả bao giờ là đủ, âu cũng là chuyện bình thường. Một số gương mặt đã trở nên quen thuộc, nhiều người chỉ mong ngóng cho thời gian trôi qua mau để đến kỳ họp lớp.
Cuộc họp lớp dẫu thiếu nhiều người nhưng không hề thiếu niềm vui, không thiếu đi sự ấm áp nghĩa tình. Họp lớp, ta biết thêm một vùng đất mới, cho lũ trẻ được có thêm bạn bè anh em, có thêm những ông bố bà mẹ mới luôn yêu thương chăm sóc như bố mẹ mình.
Có bạn ngồi thấy tiếc cho những người không đi họp lớp bởi thay vì mỗi khi họp lớp họ có thể bỏ lại sau lưng 2 tuổi, thì họ lại vác thêm trên vai mình gánh nặng của 2 lần như thế cho đến kỳ họp lớp sau.
Anh Hồng Nga từ Phan Thiết bảo rằng: “chỉ có những người đủ tự tin mới đi họp lớp”. Dù rằng chưa thật đồng ý với anh nhưng có lẽ điều anh nói đúng với nhiều người
Vâng, có lẽ thế thật. Dung ZB không đi họp lần này vì không đủ tự tin với quả tim mới bị mổ tháng trước và bác sĩ không cho phép đi, thế là mất toi gần chục triệu tiền vé máy bay đặt trước từ Hải Phòng vào Sài Gòn. Sự thiếu tự tin này của nó là một lý do chính đáng cũng như việc Dũng 3 số, má Liên phải đang chăm sóc ông bà cụ thân sinh đang nằm viện…nên tất nhiên được mọi người đồng cảm sâu sắc

Có những người như Định “ngáo”, Kha … lẽ tất nhiên không thể đến cuộc họp lớp sau những ngày “ủ tờ” dù rằng nếu họ có đến thì vẫn được đón tiếp vui vẻ vì chúng ta là bạn. Minh “đểu” thì báo cáo đang phải đi chống bão cho công ty mà … e hèm, cả khóa cũng không ai dám chắc là cái công ty ấy thực sự có đang tồn tại hay không.
Có những người không đủ tự tin để thuyết phục chồng/vợ mình để đến với cuộc họp lớp, có những người không đủ tự tin để thu xếp tài chính cho chuyển đi này…
Có người làm sếp, sếp lớn lắm không đủ tự tin để xếp lịch cho một công việc “quan trọng, quan trọng lắm lắm” để dành 1 ngày nghỉ cuối tuần cho các bạn của mình dù khoảng cách chả bao xa…Sau này đến lúc nghỉ hưu thì ắt hẳn tâm tưởng họ cũng sẽ khó có thể rời xa với chiếc ghế sếp của hiện tại và thêm hoang tưởng với những công việc quan trọng như khi còn tại vị. Ô hô …
Có người không đủ tự tin khi lái chiếc xế hộp mới mua đến cuộc họp lớp đã đành, nhưng cũng không đủ tự tin để bước lên chiếc xe chung 50 chỗ đang rộng rinh mà Ban tổ chức đã thuê sẵn…Ô hô, Hà “chuột” bảo, nếu thế thì lần sau bạn chỉ cần bảo với mọi người “tôi vừa mới mua xe ô tô mới, xịn lắm nhưng mà tôi vẫn đi xe chung với lớp đấy nhé. Thế thôi, là mọi người biết mình có xe mới mà”
Năm nay họp lớp ở Cần Thơ, thủ phủ miền Tây Nam bộ. Miền Tây với kênh rạch chằng chịt, những  vườn trái cây trĩu nặng, phiên chợ nổi Cái Răng sáng sớm và đờn ca tài tử lúc chiều tàn.
Mình thích cái cảm giác thật bình yên khi dạo bước trên con đường nhỏ ven sông, dưới bóng cây râm mát, ngắm những con thuyền đang lướt nhẹ xuyên qua những cây cầu nhỏ cong cong hình cánh cung.
Mình thực sự ấn tường với giàn gừa (không phải dừa mà loại cây họ cây si), không chỉ vì đó là một khu di tích lịch sử, một nơi địa điểm văn hóa linh thiêng mà còn bởi vì những cành gừa, thân gừa lâu năm mọc lên đan xen, quấn quýt vào với nhau thành giàn. Gốc cây gừa cái, chắc là cây gừa mẹ, gừa bà đầu tiên giờ đã bị hỏng chỉ còn trơ lại phần gốc to để làm di tích, cũng như một số cành gừa lâu ngày có cái đã bị mục, bị gãy đi. Nhưng giàn gừa vẫn còn những cây chắc khỏe bám đất làm trụ đứng cho hàng hàng lớp lớp cây con khác vịn vào.
K10 của mình cũng như thế, cũng sẽ còn những cây gừa trụ cột, có thể nhỏ bé như Nhuệ, có thế to lớn như Bình, Thành, Cường , có thể dẻo dai như Minh, có thể duyên dáng như Hồng, Hà, Mai hay mạnh mẽ như anh Nga, chị Hà …để đủ sức nâng đỡ, chở che cho mình và những thế hệ sau làm nên một giàn gừa vững vàng vươn lên.

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

TẢN MẠN VỀ THI VÀ ĐUA

Mấy hôm trước cu Ti (con chị bạn) đi thi vào lớp 10 và hôm nay đến lượt Tít thi Đại học. Đối với các sĩ tử dù lớp 5, lớp 10 hay đại học, cao học, tiến sĩ thì trải qua các kỳ thi là một sự bắt buộc và cũng không thể nói kỳ thi nào khó hơn kỳ thi nào. Để động viên tinh thần chiến sĩ, và đôi khi cũng là sự an ủi đối với những kết quả được coi là chênh vênh, nhà Ớt đã làm mấy câu thơ vui trên Facebook và được các sĩ tử có vẻ khoái chí:
Một năm mấy chục kỳ thi
Thêm kỳ chuyển cấp còn gì… tròn vo
Được hay không cũng chả lo
Thi xong cứ việc ngủ khò nghe cu …

Hoặc sau khi biết kết quả chiến thắng của các cu cậu thì lại tiếp thêm khí thế bằng mấy câu
Ti ơi Ti hỡi là Ti
Chiến thắng  xong rồi để làm chi
Ngày mai tiếp tục ...vùi đầu học
Học rồi học tiếp để… đi thi
Bao giờ mới hết thi Ti nhỉ
Thoả sức đi chơi với …ngủ khì …

Từ những cuộc thi của lũ nhóc con, lại quay sang chuyện người lớn.
Người lớn thì tuy rằng rất ít hoặc không bao giờ phải thi như lũ nhóc nữa, nhưng có khi còn hơn là thi. Người ta gọi đó là …ĐUA.
Các sĩ tử Bi, Tít, Ti, Bống… sẽ phải trải qua những kỳ thi để đánh giá về trình độ, kiến thức, để xác định rằng "chiến sĩ" này có đủ kiến thức để bước lên bậc học cao hơn hay không. Người lớn đua để khẳng định giá trị năng lực, bản lĩnh của bản thân mình. Đấy là sự xác định mục tiêu theo một cách chính thống và đúng đắn nhất.
Nhưng ...
Trẻ con thi, trong sáng , hồn nhiên chỉ để đạt lên lớp trên và mong sao bạn bè của chúng cũng được lên lớp để cùng học cùng chơi với mình.
Cuộc đua của người lớn chứa đầy những toan tính, thủ đoạn và phần nhiều với mục đích hạ gục các đối thủ cạnh tranh.
Trẻ con thi, đánh vật với những con số, những từ ngữ, câu cú… và đều có ba rem rõ ràng để xác định kết quả theo mức độ xuất sắc, khá, trung bình hay yếu
Cuộc đua của người lớn chả có ai ra đề, chẳng có ba rem chấm điểm và vì vậy dĩ nhiên kết quả sẽ phụ thuộc phần lớn vào … cảm tính của ai đó
Thi xong, dù được hay không được, lũ trẻ con sẽ chả mất gì ngoài việc nếu xui xẻo thì sẽ phải mất thêm thời gian cho việc học lại một hoặc thậm chí vài năm.
Còn cuộc đua của người lớn diễn ra liên tục, kéo dài, đánh đổi bằng nhiều thứ mà phần lớn kết quả chỉ là mất chứ không được. Mất tiền của, mất danh dự, mất tự do…và thậm chí mất cả lương tri chỉ để đổi lấy những thứ cực kỳ phù du là chức vụ, quyền, lợi và đôi khi thật dở hơi khi đua chỉ để chiếm được tình cảm của một người khác. Nhiều người lớn vẫn không nhận ra rằng đôi khi chỉ vì một danh hiệu hão, một thứ sĩ diện hão “hơn đời hơn người” họ đã phải mất đi khá nhiều những thứ quý giá nhất. Có câu chuyện đáng buồn cười nhưng lại trở thành phổ biến ở thủ đô (ngàn năm văn hiến của chúng ta). Anh nọ khoe đã tốn 20 triệu đồng chuyển chỗ cho cô con gái cưng từ 1 trường tiểu học này sang trường tiểu học khác cũng tốt như nhau, cũng ở trung tâm như nhau chỉ vì 1 chữ “sĩ”, để cho mọi người biết là anh có tiền và anh có quyền, anh có thể làm được tất cả những điều mình muốn. Haiza
Trẻ con thi được hay không được thì vẫn có quyền để hô to …STOP. Còn người lớn, cuộc đua của họ chẳng khác nào là một cuộc đạp xe đạp leo dốc, không thể dừng, bởi dừng lại có nghĩa là tuột dốc luôn.
Cuộc thi của lũ trẻ diễn ra ở trường, với bàn ghế, bảng đen, bút giấy. Còn cuộc đua của người lớn là ở bất kỳ đâu, và thật mỉa mai thay có khi còn diễn ra ngay cả trên giường bệnh nữa.
Những tấm giấy khen sau các kỳ thi của trẻ con luôn đem lại những niềm vui, niềm tự hào cho tất cả mọi người bởi điều đó là xứng đáng. Nhưng tiếc thay những bằng khen của người lớn không được như thế.
Nói vậy, nhưng không phải tất cả các cuộc đua của người lớn đều xám xịt một màu.
Vâng, vẫn có những cuộc đua đáng yêu đấy chứ: ví như cuộc đua xe hàng ngày của các ông bố bà mẹ để đưa con đến trường, đưa con đi học thêm và đưa con đi thi …

Thứ Sáu, 21 tháng 6, 2013

CẢM TÍNH NHÂN NGÀY NHÀ BÁO

Cách nay mấy ngày, báo Lao động và sau đó mấy chục báo đưa tin "văn phòng UBND thành phố Đà Nẵng điều động hơn 60 cán bộ đi phục vụ đám tang" , một số bài lại giựt tít "đã đến thời cán bộ Văn phòng UBND thành phố đi phục vụ đám tang". Sự việc gây xôn xao, nhiều bạn bè anh em gọi hỏi thăm đủ thứ.
Mình được sếp yêu cầu và hì hục gần 1 ngày trời để viết bài phản hồi, trong tâm trạng tức tối, mặc dù chả hề có tên trong cái danh sách đã được các báo đưa ra minh chứng và cũng chả phải là người liên quan gì vụ này. Thế nhưng vào cuối buổi chiều, mình lại đồng ý ngay với thái độ vui vẻ khi sếp bảo thôi không đăng bài phản hồi ấy nữa cho dù thực sự việc cơ quan mình đã làm hoàn toàn đúng cả về quy định và lương tâm. Mình đồng ý ngay bởi vì thôi thì chịu oan ức một chút còn hơn cứ lôi tên tuổi của người đã khuất ra mà nói đi nói lại.
Trong câu chuyện này, xét cuối cùng thì tất cả đều chỉ là cảm tính mà thôi.
Cảm tính trước hết là của lãnh đạo cơ quan mình và các anh em đi phục vụ đám tang ấy. Tất cả đều vì sự kính trọng, yêu quý đối với người quá cố là cô NTL, một cán bộ hưu trí, 87 tuổi, nhân cách đạo đức tốt đẹp, có nhiều cống hiến ...Đó còn là sự thông cảm với hoàn cảnh éo le, cô mất đột ngột, chồng và con bị liệt nằm một chỗ đã nhiều năm, nhà neo đơn ...Về lý Nghị định 105/2012/NĐ-CP đã quy định rõ trách nhiệm của cơ quan mình đối với CB đã nghỉ hưu, khẳng định việc làm cơ quan là đúng. Nhưng  chỉ đến khi "cãi nhau" với mấy ông báo chí, thì văn bản này mới được đưa ra khiến mấy ông nhà báo ớ người và buộc phải chấp nhận viết bài nói lại.
Cảm tính của người đọc thông tin. Cũng khó trách họ khi thông tin được báo chí đưa ra theo kiểu giật tít ỡm ờ như thế. 60 cán bộ phục vụ đám tang, nhiều thế, lại ăn cắp giờ nhà nước, lại ảnh hưởng đến công việc tiếp dân... rồi lại như ông nọ ông kia bảo cán bộ đến mấy chục phần trăm ngồi chơi xơi nước... hừm, thế này thì quá thật, quá lắm ...Nhưng ai biết 60 người đó được phân công, chia ca trực trong và cả ngoài giờ hành chính, và trong 3 ngày trực thì chỉ có 1 ngày thứ sáu là ngày làm việc, còn 2 ngày kia là ngày nghỉ cuối tuần. Việc phân công trực trong giờ hành chính cũng đã được sắp xếp cho những người thuộc bộ phận quản trị, hành chính, còn các chuyên viên tham mưu, tổng hợp thì trực ngoài giờ hoặc ngày thứ bảy, chủ nhật.
Rồi cũng có anh đọc và ra vẻ hiểu biết bảo rằng: thật đáng trách, đáng buồn cười khi cái ông sếp lại đem ký tên, đóng dấu vào danh sách ấy làm gì, lại còn kê ra chuyện lau chùi chén đĩa nữa....Ô hô, nếu nói thế thì người phê phán ấy mới là đáng trách, là anh không hiểu biết gì về hành chính. Cái văn bản ấy chả có gì sai về hành chính cả, ký đóng dấu thì đã sao, là đúng, là chính thức, là yêu cầu nghiêm túc chứ sao nữa. Chuyện rửa ly tách này nọ nghe có vẻ buồn cười nhưng cũng chả có gì sai khi đó là yêu cầu thực hiện những công việc cụ thể, phạm vi cụ thể để không thực hiện những việc của người khác. Nhẽ đâu nếu cũng là phân công rửa chén nhưng cho lễ lạt gì đó thì được, còn đám ma thì không. 
Rồi cảm tính của một số bác cũng là lãnh đạo, khi trả lời báo chí đã một mặt thì cũng muốn bênh vực anh em dưới quyền, nhưng mặt khác cũng cảm thấy lo lắng, kiểu "báo chí nó đã đụng đến thì chắc là quân ta sai rồi" nên "thì là mà, ừ... à ... cái này thật ra cũng không nên thế, thôi để tôi về kiểm điểm lại nghiêm khắc". Và thế là rơi ngay vào cái thòng lọng của mấy anh báo chí , bị họ túm lấy, la lên, đấy thấy chưa, các sếp cũng nói sai mà.
Kết luận của mình trong toàn bộ câu chuyện này, một cách cũng rất cảm tính: báo chí là đồ dã man.
Và như kiểu giựt tít "đã đến thời ..." Mình sẽ buông một câu cám cảnh " đã đến thời báo chí đổ xô vào lóc thịt người chết rồi sao?". Hai za...
Mình đã không dám nhận là nhà báo là vì như thế.

Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

Câu chuyện bịa về con cò và dòng sông

(Làm bài thơ này cách nay đúng 20 năm. Hồi ấy đi thăm Hòn Kẽm - Đá Dừng. Một địa danh đầu nguồn sông Thu Bồn. Đó cũng là 1 căn cứ địa cách mạng)
                                                                 Ngó lên Hòn Kẽm - Đá Dừng
                                                       Thương cha nhớ mẹ quá chừng bậu ơi
                                                                                      (ca dao)

 Ngày ta chưa quen nhau
Con cò trắng ẩn mình trong bụi lác,
Chẳng có dòng sông mênh mông bát ngát,
Chỉ có núi rừng và biển xa thôi.

Ngày ta quen nhau rồi
Con cò trắng vút lên
Chấp chới cánh cò khắc khoải
Con nước quặn mình xẻ đôi ngọn núi
Đưa mít non em hái về kho với cá chuồn
Thành dòng sông xanh mang tên Thu Bồn
Cá chuồn ngược lên theo cánh cò bay lượn
Thành biền dâu xanh và cánh đồng lúa chín
Như lá thư tình anh gửi đến cho em…

Em có thấy không cánh cò chao nghiêng
Nếu em không nói yêu anh
Con cò trắng sẽ lại dỗi hờn trốn mất
Sẽ chẳng còn dòng sông chiều nay nghe em hát
Hòn Kẽm, Đá Dừng chôn chặt nỗi nhớ mong.

                                                                                                                                          1993

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2013

NGÀY 1.6

Vâng, thì là ngày của các anh chị
Zõ là như thế, ngày này là của các anh các chị, tháng này là dành riêng cho các anh các chị. Chúng em đã nhận thức quán triệt rõ điều ấy nên các anh các chị không cần phải lăn lộn, gào khóc, hoặc chí ít cũng ném về phía chúng em những cái nhìn đầy ý nghĩa.
Vâng, không cần phải như thế thì các anh chị nhỏ thì cũng bánh kẹo đầy mồm, nhớn hơn tý thì búp bê, máy bay, ô tô ...loạn xị, hơn tý nữa thì được cơ số kha khá xèng để nhanh chóng tót ra quán điện tử gần nhà mà các khổ chủ (là chúng em) đừng hòng dám nói một câu với vô lum hơi hơi to to ….
Thôi thì là ngày của các anh chị, nhưng nhân dịp các anh chị túm tụm đông đủ ở đây thì cũng xin các anh chị cho chúng em trần tình vài nỗi niềm.
Các anh các chị thử nghĩ mà xem. Hồi chúng em bằng tuổi các anh chị thay vì được đi tham quan, dã ngoại, pic nic thì chúng em lại phải mũ rơm, sơ tán, đào hầm trú ẩn hoặc không thì cũng phải “đưa cơm cho mẹ em đi cày”; thay vì bấm máy chiu chiu chơi đột kích, chiến tranh giữa các vì sao, võ lâm thì chúng em phải mỗi ngày chạy máy bay hàng chục bận, có người bằng tuổi các anh chị đã làm du kích, liên lạc.... Giờ các anh chị phụng phịu khi nhìn mâm cơm không có món ăn các anh chị thích nhưng hồi trước chúng em  thường xuyên phải mang cái bụng rỗng tuếch rỗng toác để đi bộ đến trường…Thôi, thôi … nói nhiều quá các anh các chị lại cho chúng em là kể nghèo kể khổ, các anh chị coi đó là những chuyện  cổ tích dở nhất trên đời.
E hèm, chúng em cũng biết là các anh chị có những sứ mệnh vô cùng to lớn,  là tương  lai của nước nhà ta, là tất cả cái …”liềm” …hy vọng của  chúng em. Dù có hy vong sau này các anh chị sẽ nhớn lên để trở thành những ông này bà nọ, vênh váo với đời, nhưng thực tình chúng em không dám mong các anh chị sẽ có dịp quay về nuôi nấng chăm sóc cho chúng em như chúng em đã từng chăm sóc các anh chị và ông bà các anh chị. Chỉ mong  sao các anh chị chịu khó học hành cho tử tế, chịu khó nghe lời các bậc tiền bối, sau này lớn lên biết lo toan làm ăn chí thú, kiếm đồng tiền chính đáng.
Bây giờ thì các anh chị đòi, các anh chị “đấu tranh” cho cái quyền mà chả ai trong chúng em dám hó hé nhằm "tước đoạt" gì cả. Tuy nhiên, các anh chị rất ngu (ấy chết, quên, xin lỗi)… rất hạn chế về nhận thức, không hiểu rằng chúng em lỡ có cản trở các quyền của các anh chị là bởi vì muốn bảo vệ các anh chị. Ví dụ như không  cho các anh chị đi chơi, chẳng qua vì quá sợ tai nạn các loại, không mua đồ chơi cho anh chị chỉ vì sợ đồ chơi TQ có chứa chất độc hại, không cho ăn uống la cà vì sợ bao thứ thịt thối thịt ôi…
Giữ được chừng nào thì giữ, chứ cũng khó mà quản được các anh chị nhỉ …
Nói tới đây được chưa? Túm lại, thôi ngày của các anh chị các anh chị muốn làm chi thì làm. Chúng em đã chịu đựng các anh chị mãi rồi nên có thêm một ngày hay một tháng nữa cũng chả sao. nhẻ

Chúng em, các phụ huynh tội nghiệp 

Chủ Nhật, 28 tháng 4, 2013

PHÁO HOA

Những bài viết về lễ hội pháo hoa hàng năm ở Đà Nẵng mình cũng đã viết nhiều rồi. Hay có, dở có. Pháo hoa thì lúc nào mình cũng phải có mặt phần nhiều vì là công việc, vừa phục vụ vừa coi để viết bài.
Nhiều người bạn bè thân quen chưa xem trình diễn pháo hoa thế nào hoặc chỉ xem qua ti vi thì bảo rằng: ồi, thường thôi mà, chỉ là hơn pháo hoa giao thừa là có nhạc. Thế nhưng mình cũng gặp những người đã từng xem pháo hoa ở Đà Nẵng thì họ cho biết là thích vô cùng, có người bảo năm nào cũng quyết đến xem cho được.
Mình xin nói rõ thế này: pháo hoa bạn xem qua ti vi dù đã được quay ở góc độ đẹp nhất nhưng cũng chỉ bằng một phần mười nếu xem tận mắt. Bạn có thể tưởng tượng sông Hàn đã trở thành một sân khấu khổng lồ và khi những chùm pháo hoa rực rỡ thắp sáng bầu trời, nhảy múa tưng bừng theo điệu nhạc, những chùm pháo hoa từ nước ngoi lên như những nàng tiên cá cổ tích bạn sẽ cảm nhận được sự lung linh huyền diệu không gì sánh được. Bạn sẽ thấy pháo hoa không chỉ đánh thức những cảm quan bằng sắc màu, ánh sáng, âm thanh mà còn hơn thế nữa.
Điều tuyệt vời hơn cả là pháo hoa là cuộc trình diễn hoành tráng, rực rỡ nhất nhưng lại không dành riêng cho ai cả, cả những đại biểu uy nghi trên hàng ghế danh dự lẫn cả các vị khách du lịch ngồi trên khán đài (mua vé). Công viên vỉa hè ven sông, cầu Sông Hàn, cầu Thuận Phước là những “khán đài” cho hàng chục ngàn người dân bình thường có thể thưởng thức pháo hoa theo nhiều cách khác nhau nhưng tất cả đều có cùng những niềm vui như nhau.  
Đến với lễ hội pháo hoa, bạn cũng sẽ thấy Đà Nẵng của chúng mình đẹp thế nào và thấy chúng mình thật sung sướng khi được sống ở đây. Bãi biển đẹp tuyệt, thành phố sạch sẽ thoáng đãng, giá cả dịch vụ ừ thì có đắt hơn ngày thường chút ít nhưng không bị mang tiếng chặt chém như ở những nơi khác. Bạn có thế yên tâm vì sự an toàn trật tự dù thành phố đón hàng trăm lượt du khách đổ về, bạn cũng không phải bận lòng vì thành phố mình không có người lang thang xin ăn, bạn có thế thoải mái hỏi han, trả giá khi mua hàng mà không sợ bị … chửi như ở những nơi khác. Còn nhiều điều về thành phố chúng mình khiến bạn thêm yêu quý và sẽ níu chân bạn muốn quay lại.
Pháo hoa quốc tế ở Đà Nẵng là thế đấy.
Hai năm đầu tiên thi pháo hoa, người ta thường tổ chức nhân kỷ niệm ngày giải phóng thành phố 29/3 nhưng mấy năm sau thì được làm vào ngày 30/4 để thu hút được nhiều người đi chơi nhân dịp lễ. Vì vậy, những ngày này, chúng mình bận rộn hơn để phục vụ.
Mình nhớ lại ngày 29/3 năm 1975, mình đang ngồi chơi thì ba mình bỗng ôm xốc mình dậy và la to lên mà nước mắt giàn rụa : “con ơi, Đà Nẵng giải phóng rồi, quê mình giải phóng rồi”. Ngày 2/5/1975 ba là một trong những người đặt chân đến sân bay Tân Sơn Nhất làm nhiệm vụ tổng kết chiến dịch Hồ Chí Minh. Một trong những lá thư ba gửi về kể về giây phút xúc động, ngay trong đêm pháo hoa mừng chiến thắng, ba đã gặp được những người bà con ruột thịt sau mấy chục năm trời xa cách.
Ở Hà Nội, mìnhtham gia trong đội văn nghệ của trường cấp I với tiết mục hát múa “em bay lên trong đêm pháo hoa” để biểu diễn mừng  quốc khánh 2/9/1975.
Cho nên pháo hoa với mình ngoài sự thưởng thức vẫn là hoài niệm tha thiết về quá khứ hào hùng của đất nước, của gia đình.
Tự dưng, mình tin là nếu có những người ghét chế độ này, hay còn hằn học vì nhiều lý do, hay bất đắc chi chí ... thì hãy thử một lần đến Đà Nẵng để xem trình diễn pháo hoa quốc tế.

Thứ Sáu, 5 tháng 4, 2013

MÙA SƯA VÀNG




Vẫn biết không thể gọi đó là mùa nếu xét vào những “tiêu chí” rằng thì là mà thời gian phải dài, phải nhiều, phải trở thành thông lệ hàng năm ….

Vả lại nó vẫn chưa phải là một cái gì đó đặc trưng nổi bật, một cái gì đó đủ để đánh thức hoài niệm, một cái gì đó khiến người ta liên tưởng …

Huống hồ ngay cả cái tên của nó cũng gây nhiều bàn cãi.

Nó được người ở đây quen gọi là sưa, nhưng các nhà khoa học, các nhà …(nhiều lắm) không công nhận nó là cây sưa, bởi vì nó có hoa vàng trong khi theo họ thì  sưa chỉ có hai loại hoa trắng và hoa đỏ mà thôi. Còn cây ở đây chỉ là cây hương vườn mà thôi. Nói thế đấy, dứt khoát, như đúng rồi, như thể chỉ có sưa trắng đỏ thì mới là sưa, thì chỉ được gọi là sưa, chỉ được mang cái tính quý giá của sưa (nghe đâu tiền trăm triệu cho một ký sưa, haiza)

Sưa ở Hà Nội trắng muốt, bồng bềnh, lãng mạn …

Sưa đỏ thì quý phái, quý giá …

Bất chợt hôm trước bắt gặp những chùm hoa sưa vàng nghệ rực rỡ gần nhà. Chợt thấy xao xuyến bâng khuâng, chợt thấy lòng mình chùng xuống, chợt thấy nhẹ hơn những đớn đau, và mình đã lại có thể cười được, một nụ cười không còn méo mó gượng gạo khi bắt buộc phải cười. Đã có thể nói đùa một câu, sau nhiều ngày "thâm trầm" khiến mọi người lo lắng.

Chưa kịp chụp ảnh những đám hoa sưa vàng ươm thao thiết ấy thì sáng nay đồng loạt các cây sưa đã không còn hoa nữa. Lục tìm trên google mới biết, sưa chỉ nở hoa trong mấy ngày mà thôi…

Tiếc thật…đành đợi mùa hoa năm sau vậy

Mình vẫn thích được gọi mùa hoa sưa. Cái lý nằm ở chỗ là cái xao xuyến bâng khuâng ấy sẽ theo mình từ năm này đến năm khác.

Có lẽ phải trồng trước nhà 1 cây sưa (hương vườn) này vậy để mỗi tháng tư về lại thao thức chờ ra hoa.