Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

SỨ MỆNH CỦA IPHONE

Ngày 7.3, mềnh giả vờ vu vơ nói với chồng: “ Ngày 8.3 ni ba mi giả đò tặng mẹ một cái Iphone nhỉ”.
Chiều đó, quả nhiên có cái Iphon 3G hoành tráng luôn. Sáng sau nguyên cơ quan đều biết “chồng tớ tặng cho tớ cái iphone nhé”. “Máu nhỉ, he he”
Hôm nay ngày 9.3. Sau những tưng bừng phấn khởi hàng xịn, chồng yêu thì bỗng nhận ra những nghịch lý từ món quà xịn đem lại
Nói ngay rằng mềnh là cái đứa chúa ghét thói khoe mẽ, càng không có nhu cầu để PR cho bản thân, để cho thiên hạ biết mềnh là  thế này thế nọ. Có lúc lại nghĩ, quần áo, phấn son lòe loẹt, hàng hiệu đắt giá… lại chính là cái thứ khiến cho giá trị thật của bản thân bị khuất lấp một phần, phần khác lại làm cho những người quí mình, trọng mình rốt cuộc không thể đánh giá được họ quí mình trọng mình vì cái gì. Với mình, tất cả những thứ mình có, mình dùng phải đúng với công năng, tác dụng, mục đích và phải thiết thực. Hơn thế nữa, những thứ đó là phương tiện chứ không phải mục đích, và nó là cái phục vụ cho mềnh chứ không thể là cái để rốt cục biến mềnh trở thành phục vụ cho nó.
Vậy nên khi có món quà tặng xin là chiếc iphon xịn thì đã xuất hiện liền theo sau đó những tế toái.
Chỉ 5 phút sau khi có iphone, khi mẹ nó chỉ mới nhoáng qua để biết nó là … màu trắng  thì cu Tít đã nhanh nhảu giật lấy bấm bấm vuốt vuốt với một vẻ hí hửng trẻ con và rồi sau đó: “ Mẹ cho con mượn ngày mai lên “chém gió” với mấy đứa trên lớp nhé” . “Không được !”. “Không được thì thôi, không cần…” . “Không cần” là đồng nghĩa với việc hậm hực của Tít, là sự bực bội của mẹ, là hai mẹ con giận nhau, giận cả ba nó  chỉ vì cái điện thoại xịn…  
Rồi như trên đã nói, tính mềnh đơn giản, xuề xòa quen … cho nên khi dùng hàng xin lại phải lăn tăn suy nghĩ để … bảo vệ cho nó, để phục vụ cho nó. Con bạn bảo: ‘mày phải mua cái xịn vào, rồi nhờ thế mày mới cẩn thận giữ gìn cho cẩn thận”. Dưng mà thế này thì thật tình mềnh thấy cũng cực quá. Sáng ni ông anh cà phê ngồi cười ngất vì “tao thấy nó (tức là mềnh) cầm khư khư cái điện thoại, hễ ai mượn 1trả lại là lấy tay vuốt vuốt… mắc cười quá. Hỏng giống ngày thường chút nào. Sắm làm chi cho cực rồi biến thành đầy tớ của hắn”. Nghe thì dễ tự ái nhưng phải công nhận ổng đúng.
Đi theo với iphon, từ nay sẽ không thể  là quần lửng, áo thun, đồ bành… sẽ phải suy nghĩ đến chuyện mua cái ví mới để đựng nó, sẽ là quần áo theo phong cách mới để phù hợp với nó, sẽ là …đủ thứ khác để biến mình trở thành một người khác như nhận xét mới đây của cô nhóc cơ quan.
Với iphone không thể vứt lăn vứt lóc như những cái khác, không thể bỏ túi quần để sau đó … quẳng máy giặt, không thể
Món quà tặng đắt giá của chồng, đem khoe ra lẽ dĩ nhiên được nhận nhiều ánh mắt chia vui, những lời chúc mừng vui vẻ nhưng biết đâu sẽ có những cái nhìn ghen tị, những cái chép miệng phẩy tay cho một đứa “nhà quê mới tí đã nhắng lên”, và có ai đó chạnh lòng vì vào ngày này mà không nhận được từ ai đó chỉ một lời chúc mừng xã giao…
Dù sao cái Iphone cũng đã hoàn thành xuất sắc cái sứ mệnh của nó là nói cho nhiều người biết được mềnh có một đức ông chồng rất “xịn”
     

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

HUM NI MÙNG 8 THÁNG 3

Hum ni mùng Tám tháng Ba
Chồng tẹng tui quà, một cái Ai phôn
Tui mừng quá sướng cả hồn
Túi ni sẽ tặng cái chi cho chồng

Hôm nay mùng Tám tháng Ba
Ra mua con gà về đãi chồng ăn
Chồng ăn no lại nằm lăn
Để mình tui phải đắp chăn nằm chờ

Hum ni mùng Tám tháng Ba
Được mời uống cà ... phê ở quán sang
Uống xong thì lại lang thang
Xem xem có thằng  (nào) chịu ngó mềnh không
He he... chùm thơ nhân 8.3 

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

BÀI CỦA LÃNH ĐẠO

Hùi nớ ở tỉnh mềnh, có chuyện giải tỏa ở đường phố nọ. Đây là một đường phố trung tâm, lâu đời rồi. Hai bên đường có những cây xà cừ cổ thụ gốc to cỡ hai, ba người ôm. Theo chủ trương, khi giải tỏa, mở rộng lòng đường ra mỗi bên mấy mét, lại xác định vỉa hè rộng 5 mét cho nó hiện đại, khang trang đúng yêu cầu kỹ thuật giao thông…
Dân tình hai bên đường bị giải tỏa xôn xao nhốn nháo, ý kiến, kiến nghị rầm rầm. Thôi thì giải tỏa mở đường là chủ trương chung, không dám cãi, làm đường to đẹp thể thì ai không muốn nhưng mà giải tỏa rứa thì nhiều người mất đất quá, tấc đất tấc vàng (lại theo kiểu nhà nước và nhân dân cũng mần nên không đền bù tiền đất nữa chớ). Có người than ngắn thở dài, không tiếc cái chi, chỉ tiếc hàng cây cổ thụ đã trồng nhiều năm, đã đi cùng những năm tháng lịch sử của thành phố. … Nói chung là dân ý kiến rất nhiều
Mấy bữa sau, ý kiến lãnh đạo ban xuống: tiếp thu ý kiến của dân, lòng đường thì mở rộng thì không thay đổi nhưng vỉa hè thì chiều rộng rút xuống còn 4,5 mét thay vì 5 mét như trước.
 Dân tình lại xôn xao, hể hả… Có rứa chớ, lãnh đạo phải nghe lời dân chớ, phải thấy cái sai cái chưa hợp lý mà sửa chớ.
Dân tình hể hả, “thỏa mãn bần cố nông”, chả ai còn thắc mắc rằng 4,5 mét và 5 mét vỉa hè thì khác gì nhau. Những cây cổ thụ thì sau đó cứ từ từ dần dần ngã đổ sau mấy cơn bão nặng vì gốc của chúng đã bị những đường cống đi ngang  làm cho đứt dần.
Uy tín lãnh đạo tỉnh thì ngược lại , liên tục phát triển…                

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2012

BÁO CÁO ƠI LÀ BÁO CÁO

Thôi thì các bác thương em thì thương cho chót, không cho em nghỉ thì các bác cho em làm cái gì mà … đừng phải viết báo cáo là được. Nói thiệt, mấy năm qua làm cái chức vụ vớ vẩn mà riêng việc báo cáo đã làm em phát ốm rồi, chỉ mong ước được làm chi đó mà khỏi phải mần báo cáo.
Có nhiều đâu, một năm chỉ chừng vài chục cái báo cáo chớ mấy. Này nhé:
Đầu năm là báo cáo kê khai tài sản cá nhân. (làm lãnh đạo khổ thế đấy). Riêng chuyện kê khai này em mới kể cho nghe thực tế nhà em: đất: không có, nhà: không có, đất thuê: không có, nhà thuê:  không có, đất ở nhờ: không có;. Ơ thế con này, mày ở lỗ nẻ nào chui lên mà không có nhà đất gì cả thế hử?  Rõ là mày khai gian lý lịch nhớ, nhà mày ba bốn cái lại bảo không có là không có thế nào? Thành phố người ta đã có chủ trương có nhà ở mà mày không có là sao? Ơ thế thì bác chả hiểu gì cả. Em là em khai rất đúng. Em ở nhà của ba má em, khi nào các cụ “tịch” thì em mới được sang tên trước bạ chứ. Cụ có mấy nhà cũng kệ cụ, có phải của em đâu mà em khai. Mà họ có cái mục nhà ở nhờ đâu mà em khai. Hờ hờ
Báo cáo chống tham nhũng mỗi tháng 1 cái. Sau  đó, anh em cho rằng làm như vậy chính là một hình thức tham nhũng vì không tiết kiệm giấy , vả lại do nhiều báo cáo mà anh em quên sửa lại ngày tháng lẫn lộn lung tung với cùng một nội dung nên phòng tổ chức chỉ yêu cầu mỗi quí báo cáo thôi. Ấy vậy mà quí nọ xọ quí kia cũng là chuyện bình thường nên phòng tổ chức lại phải cất công đọc, rà soát lại cái mục ngày tháng rồi bảo các phòng sửa lại cho hợp lý. Nếu giả thử có cái báo cáo nào tự dưng thành thật rằng trong quí ấy phòng cháu có tham nhũng tí đỉnh thì …cam đoan rằng chả ai biết, vì có ai thèm đọc nội dung đâu mà biết. Hờ hờ …
Rồi báo cáo về kế hoạch cải cách hành chính, đăng ký thi đua, các nhiệm vụ trọng tâm của năm, cam kết thực hiện theo chỉ thị A,B,C…gì gì đó. Tất cả các đăng ký, cam kết phải nhân 3 lần cho 3 tổ chức là Đảng, chính quyền, công đoàn (thoát được cái đoàn Thanh niên)  
Giữa năm và cuối năm là báo cáo về kết quả thực hiện những cái đã đăng ký đầu năm, kèm thêm tình hình thực hiện I zô, I zố I zồ…
Chưa kể các bản kiểm điểm cá nhân, (may mà chả có thành tích gì đáng để được báo cáo thành tích lên trên khen thưởng).
Em thề là em viết báo cáo hơi bị … hay đó, đọc lên đảm bảo là rổn rảng liền nhưng mà ziết nhiều quá, với lại… quá nên em chán thôi. Em cũng thề rằng nếu viết báo cáo mà năm sau em tiến bộ hơn năm trước thì em cũng viết, chớ đâu có kiu la gì …
 Thôi các bác cho em một chân gì cũng được, miễn đừng phải báo cáo… oải lắm rùi. 
  Nhưng làm việc ở đây, không báo cáo thì làm cái gì.
Thôi cho em chân quét rác. 
Đừng có vào rừng mơ mà bắt con tưởng bở nhé, quét rác ở đây cũng phải báo cáo nhé. 
Hu hu, báo cáo ơi là báo cáo... 

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

TỪ CHUYỆN SÂN CẦU LÔNG

Sáng ni ngồi trên sân cầu lông, tự dưng tức cảnh sinh ... blog cốc.
Sân cầu lông chỉ cho phép chơi đánh đơn hoặc đánh đôi.Chẳng hiểu các nhà khoa học thể thao đưa ra qui chuẩn thế nào nhưng chỉ một khoảnh sân nhỏ đánh đơn thì bắt buộc phải chay mướt mồ hôi đã đành nhưng đánh đôi cũng phải vận động rất ác mới bao quát được cả sân. Đừng tưởng có nhiều người cùng đánh thì sẽ chia sẻ được "chiến trường". Đánh đôi lo chạm vợt vào nhau, gãy vợt đã là chuyện nhỏ, bươu đầu sứt trán mới là lớn. Đánh nhiều người thì va chạm càng nhiều và khả năng "quân ta đánh quân mình" càng lớn. Có lần, thấy anh em ham đánh cầu  quá mà lại chỉ có nhõn cái sân, mềnh bảo thôi, chia đôi quân số ra mà đánh, mỗi bên 6 người, được một trận cười vỡ bụng vì tranh cầu nhau, rồi "tao bảo kìa rồi mà sao mày không đánh", rồi thì khua khoắng thế nào mà gãy vợt, rồi thì "tương" vào trán nhau...  
Cơ quan mềnh cũng hình như đang có xu hướng như  kiểu sân cầu lông đông người. Đông người cứ tưởng là chia sẻ được công việc. Ngờ đâu lại làm cho người ta một là tranh việc của nhau, chồng chéo lẫn nhau, dẫm chân lên nhau, hai là ỷ lại đùn đẩy công việc cho nhau. Đây là cơ quan tham mưu tổng hợp lẽ ra chỉ nên tuyển người tham mưu tinh nhuệ, chú trọng đến trình độ tổng hợp, đề xuất chủ trương ở tầm "vừa mô",  không phải là làm những việc sự vụ  thay cho đội ngũ cán bộ cấp sở ngành, quận huyện. Mà CB cấp dưới có phải ít đâu, cả một đống.  Ôm đồm lắm vào rồi thì "dê làm khó bò". Suốt ngày kêu ca công việc nhiều quá làm không xuể nhưng đó là do phương pháp quản lý và chỉ đạo thiếu khoa học. Mắc mớ gì mà phải bắt thèn chuyên viên hàng ngày đi ...đếm xe trên công trường thi công, có lỗ cống nào hỏng thì phải biết ...
Hồi trước cả tỉnh cũ chỉ có gần 20 mạng chuyên viên làm đủ thứ việc thượng vàng hạ cám. Lẽ tất nhiên, mềnh cũng chẳng so sánh mỗi thời mỗi khác, mỗi thời công việc mỗi khác, (lãnh đạo cũng khác nữa) nhưng nếu biết cách sắp xếp khoa học, hợp lý theo đúng chức năng nhiệm vụ thẩm quyền thì cũng chẳng cần phải có quá nhiều người để giải quyết công việc.
 Thôi mình lượn đi cho nước nó trong vậy ...       

Thứ Hai, 9 tháng 1, 2012

GIANG HỒ

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà!
Phạm Hữu Quang
Mình biết là mình có máu … giang hồ nhưng đúng là chỉ giang hồ vặt, giang hồ một cách … hồn nhiên, kiểu nghĩ gì nói nấy, thích gì làm nấy, chả sợ ai hết, rồi lại …sợ hết mọi người. Cũng có lần được sếp ưu ái định đưa vào hàng ngũ lãnh đạo nhưng bây giờ thì cả sếp và mình đều thở phào may quá vì không có mình trong đó. Bản thân mình thấy may vì nếu làm lãnh đạo sẽ là bị “đứt”  sự giang hồ vốn có trong huyết quản. Còn lãnh đạo thì dĩ nhiên thấy may vì bây chừ mới biết là con này có máu .. .giang hồ.  
Năm nay, những bài học nhận ra từ xưa nhưng học rùi vẫn phải học tiếp. Có vẻ như chữ “sâu” đã thực sự giúp mình thoát khỏi cái … xuất lãnh đạo (đã nói ở trên) một cách ngoạn mục nhưng thiếu một chữ “nhẫn” nên biến mọi thứ thành ra … ngứa mắt thiên hạ và phiền đến bản thân. Hờ hờ.
 Rút kinh nghiệm, miễn bình lựng về những vấn đề không liên quan. Nhưng mà thấy chướng quá thì lại ngứa miệng. Nói xong , biết mình dại nên lại … rút kinh nghiệm tiếp.
  Năm 2011 quả thiệt là có quá nhiều những biến cố đến với mình nhưng cũng giúp cho mình “ngộ” ra nhiều điều.
 Mình ngộ ra giá trị của quyền lực. Dĩ nhiên là ngộ ra sức mạnh không tưởng của quyền lực. Quyền lực đúng là vô biên, hô “biến” đủ thứ, quyền lực là cái để người ta nhân danh nó muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói.  
Mình cũng ngộ ra rằng quyền lực mạnh mẽ như thế nhưng lại “dị ứng” với mềnh. Thì thế mới xảy ra cớ sự để mềnh ngộ ra thêm rằng quyền lớn nhất của mềnh là quyền từ chối quyền lực dù biết  từ chối quyền lực cũng là cái “tội”.
Năm nay, cuối năm thấy cần phải rũ bỏ tất tật ra khỏi đầu óc để trở lại mình bình yên hồn nhiên, như 1 cậu nhóc sau  nửa ngày giang hồ, phải vác cái bụng đói òng ọc chạy vội về nhà…
Năm mới đến, đang nắm trong tay một cơ hội mới (dĩ nhiên tránh xa quyền lực)    
Nói gì thì nói, mềnh vẫn là một đứa giang hồ… vặt,  rất vặt…    

Chủ Nhật, 8 tháng 1, 2012

THÔNG ĐIỆP NĂM 2012

Entry này được viết vào ngày đi làm đầu tiên  của năm mới, khi mà thực sự đang “bạc mặt” vì lo lắng cho bà cụ đang nằm viên vì tai biến…có vẻ như thật vô lý khi có thể cười …
Hồi cuối năm qua, kiểm điểm cuối năm trong chi bộ mình bị phê bình rằng hay cười đùa quá …
Cuối năm cô bạn mình bị tai nạn, gãy răng rách miệng. mềnh mới mần mấy câu thơ cho cổ:
Ta thà ngã để hôn sỏi đá,
Dù rách môi vẫn nhoẻn nụ cười…
Thừa nhận là mềnh hay cười thiệt, thích cười thiệt . Mềnh cười với anh em bè bạn, với hầu hết mọi người. Nụ cười sảng khoái mỗi trận cầu lông, nụ cười vui vẻ sau mỗi câu truyện cười, nụ cười sẻ chia vui với đồng đội. Nụ cười giữ cho mềnh phong độ, sức khỏe, sự dẻo dai bền bỉ và những quyết định sáng suốt.   
Và mềnh cũng làm cho chúng bạn mềnh cười vui vẻ, cuộc tiệc nào thiếu mềnh thì mất vui là cái chắc…
Ngày ba mềnh qua đời, đau từng khúc, thẫn thờ vật vờ đến cả năm trời, lẽ  tất nhiên không cười ngoài mặt, nhưng trong lòng mềnh vẫn có thể nở nụ cười vì đã lo cho ba chu toàn đến phút chót, không có gì phải hối hận …
Năm vừa rồi mềnh cũng đã có dịp để cười trước những bão táp phong ba, sẵn sàng bước ra khỏi cổng với nụ cười ngạo nghễ …
Sợ nhất một ngày nào đó như cụ, không cười được nữa …
Tất cả sẽ qua đi, có thể cho qua nhiều thứ nhưng nụ cười của mềnh thì mềnh phải giữ như một  “thương hiệu” riêng, muốn mọi người sẽ nhớ đến mềnh là nhớ đến nụ cười của mềnh…
Cho nên nghe kiểm điểm phê bình rằng cười nhiều quá , lại thấy buồn cười …