Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

THỎA MÃN

A, cái bọn này . Chúng mày làm gì mà cứ xô đẩy nhau rầm rầm thế? Đồ cái thứ ngang ngược. Đồ cái lũ cứng đầu cứng cổ (à mà chúng mày có cổ đâu mà cứng). Chúng mày tưởng chúng mày cứng toàn thân thế thì  bà không làm gì được chúng mày à. Chúng mày có vẻ cũng đoàn kết nhỉ. Túm tụm một chỗ. À mà không phải đoàn kết đoàn kiếc gì sất. Chúng mày một lũ đang cố co cụm, níu kéo lẫn nhau đây mà.  Chúng mày có biết làm như thế là ngu lắm không? Làm như thế là chúng mày tự kéo nhau xuống, tự hại nhau đấy chứ
À một thằng to con đẹp “chai” đang ngoi lên. Mày là chỉ huy à?  Hay mày ỷ mày to con lớn xác, mày đạp lên đầu lên cổ đồng loại để dành phần hơn.? Này thì phần hơn. Bà túm được mày rồi nhé. Mày đạp bà à? Mày giãy dụa à.? Bà vặn ngay, chặt đứt ngay lũ tay chân của mày nhé. Bà bẻ ngay mày ra làm đôi. Bà vặn mày ra làm tư. Nào thì cứng đầu này.
Rồi, còn đứa nào muốn đấu với bà nữa không? Ngon thì nhào dô. Một thằng nữa lại leo lên. Á đau quá. Mày cắn bà đấy à? Thằng này láo, láo quá nhể. Này thì cắn. Maỳ có biết làm như thế thì bà chả  hề hấn gì đâu mà chúng mày thì mau chết hơn. Thích chết thì cho mày chết. Nhưng cũng khá khen cho mày đấy. ít ra mày cũng có hành động tạm coi là anh hùng hơn cả cái lũ ban bè mày còn lại. Đôi khi bà cũng thích đối mặt với những đứa anh hùng như mày. Cũng định tha cho mày để thịt sau nhưng mày lại cắn trộm bà, cái tội cắn trộm kia thì không thể tha được nhé. Phải cho mày chầu “ông bà ông vải” luôn.   
Sao? Chúng mày sùi bọt mép ra. Ý chúng mày là muốn chống đối chứ gì? Bà thì bà chúa ghét những thằng “văn dốt vũ dát” mà lại còn tỏ ra …nguy hiểm. Cứ chờ đấy, đến lượt mày bị vặn nghoéo đầu. Bao nhiêu thằng tinh tướng tinh  vi cũng bị bà đây văn cổ hết.
Chúng mày chết chưa? Nhưng  đâu phải chết mà bà đã tha ngay. Lũ chúng mày còn bị bà giã ra thật nát bà phải vắt  cho kỳ hết nước đã trước khi cho chúng mày  vào … sọt rác.
Khe khe, đã quá, cuối cùng thì đã làm xong rổ cua đồng, thỏa mãn được cái tính thích chửi rủa mà …không chửi được ai.   

Thứ Tư, 21 tháng 9, 2011

ĐI NHẬU TÁN CHUYỆN LINH TINH

Hôm qua có anh bạn rủ đi nhậu RTC với bạn của anh ấy. Mới gặp thì lẽ tất nhiên là phải giới thiệu. Thôi thì chức vụ quyền hạn, học hàm học vị …đúng sai, sai đúng loạn cả lên, cũng chả buồn cãi vì nó chả là cái gì mà phải cãi. Tiến sĩ, giáo sư, giám đốc … thì cũng ngồi đó mà “mần” thịt chó, quấn lá mơ (thối inh) chấm mắm tôm chứ là cái gì đâu mà phải giới thiệu này nọ, phải cãi này nọ cho nó rách việc ra . He He
Dưng mà rồi nói chuyện mình tự nhiên nghĩ ra một chuyện: Từ khi tốt nghiệp ĐH ra trường đến nay, đi vài ba cơ quan chưa bao giờ phải tốn một tờ giấy viết đơn xin việc trong khi đã từng viết đơn xin …nghỉ việc vì chán quá.
Trong câu chuyện linh tinh, biết anh bạn của anh bạn là nhà thơ, biết mình cũng đã từng tậm toẹ làm  thơ, anh liền bảo mình đọc anh nghe mấy bài thơ của mình. Thế là phải lấy cớ văn vẹo ngay: anh ơi, đang ăn thịt chó mà, sao lại đọc thơ ở cái chỗ này (thực ra thì thơ mình được như thịt chó thì cũng là quá hay).
Lại  nói sang chuyện sáng tác văn thơ, bờ lốc bờ leo.
- Ối  anh ơi em dạo này tụt hết nó cả cảm hứng rồi. Không thể nào nghĩ ra cái gì mà viết nữa. (Thực ra cũng có viết nhưng mà viết chưa xong thì lại …bỏ vào sọt rác.)
- Có phải tại chuyện kiểm điểm không.
- Ồ không.  Em nghĩ nguyên nhân nó   là thế này: Một là tại em hiện giờ đang quá sướng, những gì cần có thì đã có,  những gì cần ở người thân thì cũng đã có (ý nói là tình và tiền ấy mà),  sống thoải mái , tự do tự tại, không phải lo lắng cái gì cho nó mệt đầu óc ra. Sướng nhưng cũng chưa đến mức sướng quá hóa rồ. Hai là giờ cũng hơi bận bận tý, là lo la ré hai ông nhóc, một ông lớp 12 và 1 ông lớp 10, lo cho bà già tuổi cao chỉ chực chờ vào viện, lo cho đức ông chồng suốt ngày đi công tác bận đủ thứ công việc (cái máy làm tiền của mình mà)…. Thứ 3 nữa có liên quan tí tí đến chuyện kiểm điểm mà anh vừa nói nhưng không phải bị kiểm điểm dẫn đến buồn chán mà chính qua kiểm điểm mình lại thấy mình “đầu gấu” hơn, hiếu thắng hơn. Còn một lô nguyên nhân nữa nhưng 3 cái ấy là chính, 3 cái ấy là kẻ thù của thi ca thì anh bảo em còn hứng đâu nữa mà thơ với thẩn.
Anh bạn của anh bạn và anh bạn gật gù bảo:
- Ừ cô mày nói như rứa chứng tỏ cô mày nhận thức rất đúng đấy, dao này tiến bộ hơn hẳn. Con bé này nó đã vượt được lên nhiều cái đầu óc của nó .(chả biết đúng sai kiểu gì, thì cứ đụng đâu nói đấy ấy mà)     
Lại chuyện linh tinh về tổ chức tổ cheo, tách nhập, nhập tách .  Hiện đại như ở bên Nga , lạc hậu như ở bên Lào, người ta cũng cứ nhập vào tách ra ấy mà, hơi đâu mà bàn. Mà họ có hỏi han gì đâu mà bàn với bạc. Kệ cha nó. Trước giờ cái đơn xin việc cũng không có thì ở đâu mà chả được. Dưng mà ông anh nói câu nghe có lý dễ sợ:
- Cách làm của chúng nó (chả biết chúng nó là ai) là chỉ nhìn sự vật theo một mặt phẳng mà thôi, chỉ nhìn trá đất là hình vuông. Phải có đôi mắt của con chim ưng nó nhìn từ trên cao xuống  thì mới thấy được  khổng gian đa chiều, lồi lõm, thấy  trái đất hình cầu …
 Ờ nhớ lại trong một entry nào đó của mình đã từng viết: Hồi trước giờ cùng đứng trong đám đông, hãnh diện vì được cùng đứng, cùng làm như mọi người, bây giờ đứng tách hẳn ra khỏi đám đông, nhìn lại thấy đám đông giờ nó lố nhố, nhung nhúc, bốc đủ thứ mùi …
 Đi nhậu RTC ngẫm được bao nhiều điều  hay ho. Thấy mình phục mình quá đi mất (lại lấy đuôi ra ngửi rồi)      

Thứ Sáu, 9 tháng 9, 2011

CÂU BLAST CỦA BỐNG

Bống có một trang trại nuôi heo trên ... mạng. Vào trang trại của Bống thấy mấy chú heo con sắp hàng ủn ỉn đi lại rất dễ thương. Thỉnh thoảng Bống lại rủ mẹ vào chơi giao lưu, cho heo ăn, tắm cho Heo và cả đi ... trộm heo con của một trang trại khác. Bống trộm heo họ, bị họ mắng cho, rồi bị họ bỏ thuốc làm heo Bống bị dịch.
Đến lượt heo của Bống chuẩn bị đẻ con. Bống le te bỏ cả học ngồi canh để cho họ khỏi trộm. Mẹ cũng hồi hộp ngồi canh cùng với Bống, nghe Bống giải thích luật chơi: heo đẻ ra nếu không nhanh tay cho ăn là họ bắt trộm mất đó.    
Cũng như các trang trại khác, trên cổng trang trại của Bống có một tấm bangron màu đỏ có những câu chữ vui vui. Mẹ thấy các trại khác nơi thì "Welcom ủn ỉn", nơi thì " Nhìn cái gì, uýnh bây giờ", rồi " bà con tưới nước cho heo ăn giùm nhé"... Cũng không ấn tượng gì mấy.
Ngồi canh heo đẻ với Bống chợt nhìn thấy tấm băng rôn của Bống có dòng chữ " Hoàng Sa và Trường Sa là của Việt Nam". Giật mình hỏi Bống: Con viết đấy à?. Vâng.  Sao con lại viết như thế? Thì con thích viết như thế mà, có sao không hả mẹ? 
À không sao, là mẹ thấy lẽ ra con phải viết Hoàng Sa, Trường Sa viết hoa lên mới chính xác.
Ấy là nói chữa ngượng thế thôi. Chả nhẽ nói là viết thế thì có sao. Mẹ Bống viết thế thì có sao đấy nhưng còn Bống thì ... kệ nó con ạ, rất mừng vì con đã biết hai quần đảo đó chính là một phần của đất nước mình. Cứ viết đi con, muốn ra sao thì ra ...

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2011

CHỊ LÀ CÁI CHI

Đi Cần Thơ tham gia Hội thao, tranh thủ buổi tối cuối  cùng đi nhậu với mấy người bạn cũ tại Cần Thơ. Tình cờ, gặp mấy cu cậu nhóc cùng đoàn ĐN thế nào mà cũng đang nhậu ở bàn bên cạnh. Chúng nó mang bia đến mời. Mình chỉ các bạn tự hào giới thiệu:
- Anh đây là Vụ trưởng vụ điạ phương, Ban chỉ đạo ... Trung ương, chị đây là Phó chủ tịch huyện, chị đây là Trưởng phòng công chứng nhà nước, còn một anh nữa là thư ký đoàn ĐB Quốc hội đang đến.
Các cu con nghe vậy cười tít mắt, ngưỡng mộ bà chị quá đi chứ. Mà không phải ở đất này đâu nhé, mấy năm rồi đi đâu bà chị cũng có bạn bè mà toàn "thứ dữ" không hà.
Bỗng dưng, một cu con hỏi (quả này phải về kiểm điểm nó mới được):
- Bạn bè chị vậy, rứa còn chị, chị là cái chi?
Ngập ngừng một lúc rồi ...nhanh trí cười bảo:
- Chị mày là cái chi đ.. cần biết. Chị chả là cái chi mà hôm nay được ngồi đây cùng các bạn ăn uống, nói cười thoải mái là được rồi.
Tuần trước vừa đi họp lớp, thấy bạn bè mình nhiều người thành đạt, chức tước các kiểu, tiền bạc rủng rỉnh, kể cũng hơi chạnh lòng. Nhưng bạn bè đối với mình rất vui vẻ, xả láng, chả có gì là phân biệt đối xử nên cũng chả sao. Đôi khi lại thấy hơi oai. Mình "phọt phẹt"thế này mà vẫn sánh vai cùng chúng nó...
"Chị là cái chi?" Câu hỏi của thằng cu em không hề là ác ý, (thậm chí còn có ý thể hiện sự quí mến của nó đối với "bà chị già vui tính") dù sao cũng để mình thoáng chút chạnh lòng. Cuộc sống là cuộc sống mà em ơi, Chức quyền có khi (mà có khi luôn là) không đồng biến theo chiều với năng lực, trình độ.
"Chị là cái chi?" câu hỏi nhỏ nếu là của người khác sẽ mang ý nghĩa khác, nhưng ở em, chị ngầm hiểu đó là một mong muốn chân thành. Chị phải là cái gì đó để thể hiện cho mọi người biết, mà có khi chả cần để cho mọi người biết mà chỉ là để cho chị, cho em cảm thấy vui hơn, thoải mái hơn thôi.
"Chị là cái chi?" cũng vừa là một lời nhắc nhở. Sao chị cứ mãi dung dăng dung dẻ, sao chị cứ mãi đứng khoanh tay bên ngoài để ngắm thiên hạ bon chen... Mà có phải như thế đã là yên đâu, chị lại bị đá qua đá lại như trái banh      
"Chị là cái chi?" là một lời trách móc. Trình độ chị như thế..., đạo đức, phẩm chất chị như thế..., quan hệ của chị như thế..., thế sao chị vẫn mãi như thế... lẽ ra chị phải thế này, lẽ ra chị phải làm gì đó cho xứng tầm với mình.  
"Chị là cái chi?" Câu hỏi vừa khó lại vừa không khó trả lời. Có thể chị  chả là cái chi giữa bộn bề bon chen chức tước, nhưng chị lại là chị ngẩng cao đầu bước tới. Có thể chị không là cái chi đối với người khác nhưng chị là một người con của ba má chị, một người vợ của chồng chị, một người mẹ của các con chị,... và cả là một người chị đối với em theo đúng nghĩa của từng danh từ một.
Như thế chị đã là cái chi đó chưa em?

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

HỌC LỊCH SỬ

Trưa nay cu Tít mở mục “Ai là triệu phú” trong iphone của ba nó ra chơi. Nó hỏi: Mẹ ơi, năm Nguyên Phong là năm mấy? “1258”. mình trả lời ngay. “Thế Ngô Quyền đánh thắng quân Nam Hán năm nào?” . “938”.  Cu Tít bấm bấm rồi gật gù “mẹ siêu thật đấy. Đúng phóc”
Buổi chiều đọc bản tin về 95% thí sinh thi đại học có điểm môn sử dưới 5, rồi nghe bộ trưởng Bộ giáo  dục phán:“đó là chuyện bình thường”…chỉ biết thở dài cười buồn.
 Mình là dân học chuyên toán trường. Dù không phải là dân khối C, chúa ghét các bài học thuộc lòng, nhưng lại rất khoái môn lịch sử. Cái này có gốc là do ông già mình truyền lại cho mình. Cụ là bộ đội, đi nhiều nơi, oánh nhau ác liệt, sau nhờ có trình độ lại được bồi dưỡng tổng hợp văn nên về làm Tổng cục Chính trị, chuyên gia nghiên cứu tổng kết các chiến dịch, viết thành sách hẳn hoi. Sau ngày đất nước thống nhất, trên đường ra bắc vào nam, mình được cụ chỉ cho chỗ nọ, chỗ kia, đánh nhau thế nào, ông nào làm tướng,  sự tích ra sao …cứ thế nhập tâm.
Mình mê đọc sách, đặc biệt là sách sử Việt Nam. Ba mình biết mình thích nên cũng hay tìm mua cho mình đọc. Hồi bé thì đọc sách, thích nhất cuốn “Những vì sao đất nước”, lớn tí thì mê tít truyện “Ba lần đánh giặc Nguyên”, không nhớ tên tác giả nhưng hồi ấy gần như thuộc lòng câu mở đầu cuốn sách “ Gần như cùng một lúc khi trên thảo nguyên bao la cậu bé Khu-bi-lai cất tiếng khóc chào đời thì …. cậu bé Trần Quốc Tuấn cũng vừa nhìn thấy những tia nắng đầu tiên của cuộc sống Việt Nam”.
Mình thích những cuốn sách lịch sử vì ở đó mình học được nhiều điều. Không đâuu như ở sách sử là cái cách người ta tổng hợp đúc kết vấn đề, nguyên nhân, kết quả rất rõ ràng. Có những điều rất hữu ích để mình có thể vận dụng khi vào học đại học Luật và ngay cả trong cuộc sống sau này.
 Hồi năm nhất Đại học, học triết học, môn đầu tiên đi thi vấn đáp, mình gặp “cụ thầy” cực kỳ nghiêm khắc, lại bốc trúng câu hỏi hóc búa “Vai trò của quần chúng và cá nhân trong cách mạng. Lấy lịch sử Việt Nam làm dẫn chứng?” Trả lời lý thuyết khá trôi, mình lại đọc một đoạn trong Bình Ngô đại cáo (nhờ trời có trí nhớ tốt): “Từ Triệu Đinh Lý Trần bao đời xây nên độc lập, cùng Hán, Đường, Tống Nguyên Minh Thanh mỗi bên hùng cứ một phương. Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau, song hào kiệt đời nào cũng có” …
Ông thầy “quần” mình gần 30 phút, hai bên nói qua nói lại (trong khi chúng nó chỉ nhiều nhất là 10 phút), thầy bẻ mình mấy chỗ, mình cũng không chịu thua lại dẫn ra cái khác để chứng minh. Sau này nghe mấy đứa nói lại bảo lúc ấy mình cãi nhau với thầy hăng lắm, làm các thầy cô bàn khác cũng phải dừng hỏi thi để quay sang lắng nghe. Cuối cùng thầy phán “cô chỉ biết ngọn mà không biết gốc” làm mình gần khóc vì tức. Cứ tưởng thầy cho chỉ 4,5 điểm là cùng. Ai dè mình là một trong số rất ít oi được 8 điểm môn ấy.
Mấy năm trước, thấy quyển truyện tranh “Thần đồng đất Việt” tuy là truyện tranh nhưng có nhiều giai thoại hay liên quan đến những nhân vật lịch sử nên mua gần cả trăm cuốn cho mấy đứa nhỏ đọc. Nhưng sau nhận ra chúng nó chỉ chăm chăm đọc phần tranh còn phần nói thêm, kể thêm về nhân vật lịch sử thì chúng nó bỏ qua. Với lại ngôn từ, sự kiện nhiều phần nhố nhăng quá, lại cố gượng ép những chuyện, từ ngữ hiện tại vào nên thôi …không mua nữa
Mình cũng tự nhận ra khả năng “tăm” đề thi môn lịch sử. Thì có khó gì đâu, cứ thấy báo chí ầm ầm vụ gì là biết ngay cần phải học thứ ấy. Chẳng hạn năm 2011 này kỷ niệm 100 năm ngày Bác Hồ đi tìm đường cứu nước, thì sống chết gì cũng có câu hỏi về vấn đề này.
Học lịch sử đối với mình khá dễ dàng. Chỉ cần xác định theo các dàn bài kiểu như: Nguyên nhân-Diễn biến-ý nghĩa-bài học…là xong. Các  con số thì hơi khó nhớ nhưng mình đã gắn nó với những ngày tháng năm sinh của những người trong gia đình. Ví dụ ông Đinh Tiên Hoàng lên ngôi năm 967 thì trước năm mình sinh đúng 1000 năm...
Áp dụng cách học lịch sử của mình cho các cu con thì … trở thành tai họa cho nó. Đã từng có bài về “bắt đền” giáo sư sử học Dương Trung Quốc, “bắt” ổng phải “xin lỗi” cu Bống về chuyện đem “nhồi nhét” ngôn ngữ hàn lâm vào sách giáo khoa tiểu học rồi nên không nói thêm nữa. Nay lại gặp những suy tư của chính những vị cao niên đúng ý như mình đã viết. Cách dạy và học lịch sử hiện nay không tạo nên hứng thú cho người đọc, thầy cô thì đánh đố, học trò thì "đánh vật"...
Sự yếu kém của học sinh về môn này đã được các nhà giáo dục mổ xẻ nguyên nhân trên nhiều phương diện, báo động trên nhiều mặt của xã hội nhưng riêng mình thấy thật tiếc cho một thế hệ không thích học sử, không biết học sử. Thì rồi đây thế hệ ấy có hơn gì những bộ máy vi tính đã được nạp sẵn những phần mềm với những dãy số trơ khấc, một tư  duy sáo mòn ...Mình khoái cái câu ngâm nga của một thèn cu cơ quan:
Dân ta phải biết sử ta
Cái nào chưa biết thì tra... Gú gồ (google)
Hay là người ta muốn làm ra như thế nhỉ? Ừ có lẽ vậy ông bộ trưởng giáo dục mới coi đó là chuyện thường ngày...      
Chán quá...   

Thứ Tư, 25 tháng 5, 2011

BẠN BÈ MÌNH

Nói chung từ bé đến lớn mình có rất nhiều bạn bè. Rất vui là trong cuộc sống, có khi toàn bị sếp ghét chứ hầu như bạn bè chả ai ghét gì mình (làm sao ghét  được cái đứa vui tính, tốt bụng như mình cơ chứ).
Hồi nhỏ chơi thoải mái với chúng nó, đúng là trẻ con, chả cần biết chúng nó là con nhà ngụy quân ngụy quyền hay là con cô hiệu trưởng hiệu phó. (đã có lần nói về chuyện bảo vệ bênh vực cho thằng con ngụy chống lại con cô hiệu phó rồi)
Trong đám bạn bè chơi từ nhỏ đến lớn, đám bạn Đại học có lẽ để lại nhiều dấu ấn nhất và cũng làm cho mình có nhiều cảm xúc nhất. Chả gì cũng cùng ăn cùng ở với chúng nó những 4 năm. Cũng chả cần đến 4 năm mới hiểu nhau, chỉ cần vài 3 tháng đầu là đã biết nhau quá rồi.
Mấy năm gần đây toàn choáng vì bạn. Bạn bè cùng khóa đại học, lại là đại học luật nữa nên đến  là lắm chuyện.
Đầu tiên là cô bạn cũ học làng nhàng, chơi làng nhàng, nếu đưa cả khóa biểu quyết thì chắc là phiếu chống nhiều hơn phiếu thuận bỗng dưng  được trúng cái rẹc vào Quốc hội. Lần này cũng tiếp tục trúng cử tiếp mới hay.
Một thằng bạn khác quê Cần Thơ, con liệt sĩ, có óc hài hước vui vẻ, anh em bạn bè chắc chắn sẽ bỏ phiếu trúng nhưng cuối cùng thì chỉ được vinh dự đứng trong hàng ngũ ứng cử viên. Bạn bè thì chèm chẹp tiếc và an ủi nhưng hắn tỉnh bơ nói với giọng hài hước: "chờ năm nữa để làm ông nghị. Còn giờ thì vẫn đi vào hội trường Ba Đình mà không cần giấy tờ vì bao nhiêu năm nay cha bảo vệ nhẵn mặt tui rồi".
Cách nay hơn năm thì thằng Định ngáo làm cả lũ bạn cãi nhau ỳ xèo về quan điểm này nọ nhưng cuối cùng thống nhất chung ở chỗ: "thấy nó thú tội tao còn ghét hơn là khi nó bị truy cứu". Có một hay vài bài báo khi viết về thằng bạn này nêu cái tên của khóa mình ra, thành ra khóa mình cũng nổi tiếng. Đôi khi cũng thấy hơi hơi oai khi bảo : "à cái thằng Định ấy học cùng khóa với tớ đấy"       
Mấy ngày nay lại cảm thấy chút tự hào vì thằng bạn cùng nhóm với mình ngồi chủ tọa phiên tòa xử vụ "kỳ án vườn mít" ở Bình Phước và điều hắn làm mình thấy vui không chỉ vì đã vững vàng vượt qua mọi áp lực để giải quyết 1 vụ án phức tạp kéo dài hơn 7 năm, trả lại tự do ngay tại phiên tòa cho một bị cáo đã hai lần đối diện với bản án tử hình, lại còn "nhắc nhở" về thái độ của đại diện VKS tại phiên tòa nữa chứ. Mình bảo "thì ra pháp luật còn có chỗ để mà tin" thì thằng bạn ở Qui Nhơn lên tiếng: Cậu phải bảo là "Pháp luật còn nhiều chỗ để mà tin chứ". Gì thì gì mình phải tin bạn mình là cái chắc. Hoan hô bạn mình, hoan hô pháp luật.
Nói thế rồi quay lại với ...mình. Hôm qua, chị bạn ở Ninh Thuận gọi ĐT buôn gần 1 tiếng đồng hồ than thở chuyện con cái, lại nhờ cô Mèo tư vấn hộ cho cu con, đòi bỏ ngang ĐH này để đi thi ĐH khác. Đúng là già khác trẻ khác. Điều này thể hiện nhiều vấn đề: Thứ nhất là bạn bè tin tưởng, quí mến, nhớ nhau, thương nhau mới thế. Thứ hai cũng tin tưởng cô Mèo có nhiều mối quan hệ, được người khác quí mến nên nếu có gì thì gửi gắm con mình cũng dễ.
Đang viết dở thì thàng bạn TPHCM kêu đi uống cà phê. Ngồi nói chuyện với nó và 2 con bạn giờ làm quận ủy viên hẳn hòi. Nói một lúc thì mình đưa kết luận đểu: "Đảng ta vững mạnh nhờ có được mấy quận ủy viên như chúng mày." Con bạn bảo: "Mày thì chỉ suốt đời làm giám đốc thôi con ạ. biết nhiều quá". " Chức giám dốc còn là may đấy. Bây giờ các cụ mới thở phào may là tao đã không chịu ứng cử. Tao mà lỡ ứng cử có khi rắc rối."
 Cuộc sống là cuộc sống mà. Đứng ra ngoài  mới thấy  đám đông nó nhí nhố thế nào. Sáng nay vừa bảo với thằng nhóc trên sân cầu lông: "Tao ở ngoài tao thấy rõ lắm, thế mà mày trong sân không đỡ được quả đấy." He he    

Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011

NGÀY 30.4 CỦA BA

Lẽ ra phải viết bài này vào ngày hôm qua, 304/2011  nhưng quá bận cho cuộc thi pháo hoa Quốc tế nên hôm nay mới dành thời gian cho bài viết.
30.4.1975 đây là thời khắc đánh dấu một sự kiện quan trọng nhất cho cuộc đời của hàng triệu người trên dải đất hình chữ S này.  Hồi ấy mình chỉ có 8 tuổi, bé như cái kẹo, chả cảm nhận được cái gì to lớn nhưng có lẽ với những người như ba má mình thì thực sự là một thời khắc vô cùng trọng đại. Với ba và những người trong quân đội như ba thì chiến thắng đó mang giá trị của những máu xương đồng chí đồng đội, là ngày được trở về với quê hương sau hơn 20 năm xa cách, với má và những người phụ nữ là chấm dứt những năm  tháng đằng đẵng ngóng trông chồng cho con, nỗi phập phồng vì bất cứ lúc nào cũng có thể nhận được tờ giấy báo tử của họ...   
30/4/1975 xe tăng ta tiến vào Dinh Độc Lập. Sáng ngày 1/5/1975 Ba mình lấy ba lô bảo đi vào Sài Gòn gấp để tổng kết chiến dịch, rồi buổi chiều ông lại vác ba lô về vì ... sân bay Tân Sơn Nhất chưa được dọn xong nên máy bay chưa đáp xuống được. Ngày hôm sau, mùng 2/5/1975 ba mới đi thật và ông phấn khởi thông báo ông là người đầu tiên đặt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất trong chuyến máy bay đầu tiên hạ cánh xuống sân bay này. Sau này ba mình kể lại, khi ông xuống đến nơi, sân bay TSN vẫn ngổn ngang hàng đống những chiếc va ly bị bỏ lại mà ông biết chắc chắn trong đó có vô số vàng bạc châu báu của những kẻ tháo chạy. Hơn một tháng sau, mình nhận được quà của ba là một ...hộp bút chì màu mà "ba thấy nó còn dùng tốt nên gửi cho con". Ao ước của mình là một con búp bê biết nhắm mắt mở mắt, đã nhiều lần viết thư, gửi cả mấy điểm 10 cho ba để đề nghị " ba mua cho con nhé"  thì sau này được ba kể lại : "đã mua cho con 1 con búp bê to lắm, còn đi được và chào bằng tiếng Anh nữa cơ, nhưng bác B. thấy thích quá, bác ấy lại có 2 đứa con gái nên ba nhường lại cho bác ấy. Thôi ba mua đền cho con con búp bê nhựa nhỏ này cũng được" . Sau đó, mình tình cờ nghe ba nói với má "Kể ra ông B. cứ nài mà mình không để lại thì cũng được, nhưng mà mình là trưởng đoàn, con búp bê thì to, lại hiện đại quá, không khéo anh em lại nhỏ to nói mình làm bậy thì cũng không hay. Nên thôi thì đành nhường lại cho ổng. Chừ nhìn thấy con Hoa nó chơi với con búp bê xấu này thấy cũng tội nó, nhưng lỡ rồi".
Hơn hai tháng sau, ba ra lại Hà Nội với một chiếc quạt máy Sanyo, món quà mà má thích nhất sau bao nhiêu năm dùng chiếc quạt tai voi phành phạch. Chiếc quạt này là quà tặng của bác Tám, mà ba phải bắt bác ra UBND phường để xác nhận rằng chiếc quạt này do chính bác mua tặng chứ không phải là ba mua hoặc lấy ở đâu. Ngoài chiếc ba lô và chiếc quạt điện, ba còn mang về ...1 túi ni lông trong đó có 1 đống ...vỏ quả chôm chôm. Vì sao?  khi nhìn thấy 2 chị em tụi mình cố lục để moi ra trong đống vỏ ấy vài quả chôm chôm còn sót lại thì ba cười buồn bảo: " thôi rồi, cái này là 2 ký chôm chôm bà V. gửi ba đem ra cho má với các con ăn cho biết, nhưng trong lúc ba đi liên hệ làm thủ tục máy bay, mấy chú ở cơ quan đã ngồi ăn hết rồi. Tệ thiệt đó. Nhưng mà mình nói sao được."         
Ngày 19/5/1975, má nhận được một bức thư rất dài của ba kể về phút giây ông đã gặp lại những người bà con sau hơn 20 năm xa cách. Chuyện thật ly kỳ và xúc động. Ông bảo má rút tiết kiệm gửi cho ông ít tiền để "cho mỗi đứa chút ít, chứ con cháu mình đứa nào cũng nghèo quá má nó à". Má rút tiết kiệm, lại chạy đổi ra tiền 10 đồng có hình Bác Hồ màu đỏ gửi vào cho ba. Đến tháng 9/1975, ba đưa gia đình vào Nam thăm quê, lại thấy mấy tờ giấy 10 đồng của má được nhà ông anh "trân trọng" ... đem dán vào sau tấm kính của cái tủ buýpphê. Ba má bảo 10 đồng hồi ấy đổi hơn 20.000 tiền ngụy, có thể mua được đủ thứ ....Ba má mình ngã ngửa vì thực sự không thể hiểu nổi những đồng tiền cấp ca cấp củm dành dụm hàng nhiều năm trời thì giờ cháu con lại chỉ coi đó là thứ đồ để mà ... trang trí.   
Sau này ba bảo, hồi ấy ngoài Bắc có câu: "Miền Nam tìm họ, miền Bắc tìm ... hàng"  là để nói chuyện ngày giải phóng, những cán bộ tập kết như ba, má chỉ lo tìm kiếm bà con anh em mình, trong khi cánh những cán bộ miền Bắc thì chỉ chong chóng mua sắm này nọ để đem ra Bắc. Ba cũng kể, khi trở về Hà Nội, ba có dặn chú lái xe (người Bắc) làm thủ tục trả lại cho hậu cần 1 thùng phi xăng dùng không hết. Vậy mà vài bữa sau thấy chú ấy khuân ra Bắc đủ thứ ti vi tủ lạnh, nghe đâu là từ việc bán xăng đi.
Vừa rồi, cu Bống về bảo mẹ tìm cho những bức ảnh chiến tranh chống Mỹ để lấy điểm sưu tầm. Đưa cho Bống tập báo ảnh Việt Nam đấu tranh mà ông ngoại để lại. Giở đến trang có ảnh bọn Mỹ-Diệm mổ bụng người, Bống hoảng hốt kêu lên: " Mẹ ơi, con sém nữa thì ọe, Mấy cái ảnh này làm con sợ quá." Quả là đáng sợ, Bống không thể biết đã đành, sợ rằng cô giáo của Bống cũng không biết nốt...
10 năm sau ngày giải phóng, mình bước chân vào Sài Gòn với tư cách một cô sinh viên trường Luật. Sài Gòn hồi đó đẹp và dễ thương lắm. Có lần mình nói chuyện với một anh chàng khóa trên và được anh ta kể: " Bây giờ cứ mỗi ngày 30.4, tụi mình lại họp nhau lại, hơn một chục thằng phóng xe máy ầm ầm trên đường 30.4 (hồi đó chưa đổi tên là đường Lê Duẩn) về phía Dinh Độc Lập. Bọn mình muốn sống lại cái cảm giác khi quân ta tiến vào giải phóng". Mình nghe xong cười ngất, nhưng cũng ngạc nhiên vì bên trong cái con người có vẻ bặm trợn kia là một tâm hồn lãng mạn đến bất ngờ và cái cách anh chàng này thể hiện cái niềm lãng mạn ấy cũng thật độc đáo...Không biết sau hơn 20 năm kể từ ngày ấy, Đức (tên anh chàng) vẫn còn giữ được niềm lãng mạn ấy hay lại sợ đua xe bị ... công an bắt?
Ngày hôm qua, anh Bình đã gọi điện báo mời ngày 1.5 đi đám giỗ anh Tân. Anh Tân hy sinh đúng ngày 1.5.1970 (hay 1971 gì đó) ở Quảng Bình. Mình được nghe kể lại (chứ hồi đó mới 4, 5 tuổi biết gì đâu), anh Tân là sĩ quan và là kỹ sư máy đã được học tập ở Trung Quốc. Ngày Quốc tế Lao động 1.5 lẽ ra được nghỉ nhưng vì có một chi tiết máy đang làm dở nên anh đã đi làm cho xong và gặp pháo địch  nên hy sinh  trên chính quê vợ mình. Bây giờ gia đình làm đám giỗ anh cứ đúng theo ngày dương lịch là mùng 1.5. Giá như anh ráng sống thêm vài năm nữa thì tốt biết mấy.